Cơm Niêu Phát Thèm

Chương 14

29/10/2025 12:16

Buổi tối khi về đến nhà, hiếm hoi thấy Tạ Tư đứng đón tôi ở cửa.

Ánh mắt anh lấp lánh vui sướng: "Mi Mi, anh nhận được offer rồi."

"Ồ?"

Tôi nhướng mày, xếp gọn đôi giày vừa cởi. "Công ty nào thế?"

"Trùng hợp lắm, công ty đó gần ngay chỗ em."

Tôi chợt lóe lên ý nghĩ, ngắt lời anh: "Tòa nhà Tử Kim?"

"Đúng, đúng rồi!" Tạ Tư mắt sáng rực. "Sao em biết?"

Tôi lạnh lùng cười khẩy: "Tòa nhà đó cách bệ/nh viện em đúng là rất gần."

Tạ Tư hoàn toàn không nhận ra sự thay đổi trong cảm xúc của tôi, tiếp tục hào hứng: "Thế sau này chúng ta có thể đi làm về chung luôn."

Nghe câu này, tôi chỉ thấy mỉa mai.

Ban ngày làm việc cùng người phụ nữ khác, tối về mới chịu ở bên vợ.

Quả là bậc thầy quản lý thời gian.

Sợ mình buột miệng nói lời khó nghe, tôi vội quay vào phòng ngủ.

Đêm khuya, điện thoại Tạ Tư rung liên tục.

Tôi bị đ/á/nh thức mấy lần.

"Muộn thế này, ai gọi anh đấy?"

Cơ thể Tạ Tư đột nhiên căng cứng, giọng nói gấp gáp: "Của công ty, chắc có chút thay đổi công việc. Em ngủ tiếp đi."

Nói rồi anh cầm điện thoại ra ban công.

Tôi không hỏi thêm, xoay người tiếp tục ngủ.

Mang th/ai khiến tôi luôn buồn ngủ.

Thật sự không còn sức lực để quan tâm cuộc gọi đó là của ai.

Sáng hôm sau, Tạ Tư thất thểu ngồi trên sofa.

Quầng thâm dưới mắt anh đen kịt, như cả đêm không ngủ.

Tôi gi/ật mình hỏi ngay: "Sao anh ngồi đây?"

Tạ Tư ngẩn người nhìn tôi, rồi đứng phắt dậy ôm ch/ặt lấy tôi.

Tôi không hiểu chuyện gì: "Rốt cuộc có chuyện gì thế?"

Tạ Tư lắc đầu, vẻ mặt nén chịu đựng xen lẫn băn khoăn: "Vợ à, tối em về, anh có chuyện muốn nói."

Linh cảm chẳng lành ập đến, rất có thể liên quan đến cuộc gọi đêm qua.

"Cũng vừa hay, em cũng có chuyện muốn nói." Tôi cười đáp.

Tạ Tư ngẩn người một chút.

Anh định mở miệng hỏi tiếp, nhưng tôi đã nhanh chóng vẫy tay: "Tối gặp nhau nhé."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cái kết giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới

Chương 18
Tôi nhận lời đóng giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới, cùng cậu ấy về nhà một chuyến để đối phó với phụ huynh. Chẳng ai ngờ được, anh trai của cậu ấy lại chính là Tống Diệp – vị "học thần" lừng lẫy năm ấy ở trường cấp ba của chúng tôi. Có điều, dường như anh đã sớm quên sạch tôi rồi, thái độ đối với tôi cực kỳ xa cách và lạnh nhạt. Cậu đàn em khẽ thì thầm vào tai tôi: "Chị đừng nhìn vẻ ngoài không ai dám lại gần của anh em mà lầm. Thực ra anh ấy có một cô gái thầm thương trộm nhớ nhiều năm rồi, trong ngăn kéo phòng ngủ toàn là ảnh của người ta thôi." Sau này, chúng tôi tình cờ chạm mặt ở quán bar. Lúc ấy tôi đã say khướt, vô tình ngã nhào vào lòng Tống Diệp. Anh nhíu mày nhìn tôi: "Nhìn cho kỹ đi, tôi không phải nó. Cô coi tôi là gì? Thế thân của em trai tôi à?" Tôi lí nhí xin lỗi rồi định rời đi, nhưng lại một lần nữa bị anh thô bạo kéo ngược vào lòng. Người đàn ông ấy đỏ hoe mắt, giọng lạc đi vì thỏa hiệp: "Thế thân thì thế thân vậy. Tôi không cần danh phận nữa."
0
3 Pudding khoai môn Chương 15
7 5 NĂM GIẢ VỜ Chương 21
10 Vợ Người Máy Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm