Nuôi Một Tên Điên

Chương 5

20/06/2025 19:04

Tôi tưởng Cố Yến kỳ thị đồng tính, Cố Yến lại tưởng tôi gh/ét tình yêu đồng giới. Mối tình song phương ngọt ngào lại bị anh biến thành mối tơ vò không thành, còn dùng cả chiêu cưỡng ép.

Thế cuối cùng thì ba năm khổ sở vì tình của tôi là cái gì?

Cố Yến nhận ra sắc mặt tôi không ổn, có lẽ cũng đoán được phần nào, im lặng hồi lâu mới hỏi:

"Vậy... Em cũng thích anh hả?"

Tôi bực dọc đáp:

"Ừ, em còn thích anh sớm hơn cả anh thích em nữa cơ."

Im phăng phắc. Sau hồi im lặng kéo dài, Cố Yến cúi đầu tháo dây trói trên tay tôi, rồi xoay người nằm xuống bên cạnh.

Hai chúng tôi cứ thế nằm cạnh nhau, chẳng ai nói lời nào.

Mãi sau Cố Yến mới cất tiếng:

"Vậy giờ chúng ta... đã hẹn hò rồi chứ?"

Tôi trầm ngâm:

"Thế vừa rồi trùm bao tải lên đầu em là cách tỏ tình của anh à?"

Gương mặt Cố Yến đơ lại. Anh vội đứng dậy, tôi lập tức kéo tay áo anh lại: "Đi đâu?"

"Đi m/ua hoa và quà."

Tôi ngượng ngùng quay mặt đi, thỏ thẻ: "M/ua thêm đồ tránh th/ai nữa."

Chúng tôi chính thức hẹn hò, nhưng rắc rối cũng theo chân tới.

Trong nhà hàng Tây, ông nội Cố ngồi đối diện, nhìn tôi bằng ánh mắt kh/inh bỉ:

"Cháu biết ông tìm cháu đến đây vì chuyện gì chứ?"

Tôi thản nhiên gật đầu:

"Biết."

Giọng ông ấy trầm xuống:

"Không sợ à?"

Tôi nhìn thẳng vào mắt ông:

"Nhưng ông sẽ không nói với anh ấy đâu, phải không?"

Không phải là không dám, mà là không thể.

Cố Yến là con trai của vợ cả. Nếu đám con riêng của tiểu tam không phải lũ bất tài vô dụng, tập đoàn Cố thị đã không về tay anh.

Suốt mấy năm qua, thế lực của ông trong tập đoàn đã bị Cố Yến thanh trừng sạch sẽ. Giờ cả nhà họ đều sống dựa vào Cố Yến, đương nhiên họ không dám trêu vào hổ.

Ông ấy không dám đá/nh cược, không dám đo lường vị trí của tôi trong lòng Cố Yến. Nếu tiết lộ quá khứ của tôi, chỉ sợ mất cả chì lẫn chài.

Nên ông chỉ có thể u/y hi*p tôi tự rút lui.

Ông nội Cố cười khẩy:

"Cháu thực sự yêu Cố Yến hửm?"

Tôi ưỡn thẳng lưng: "Đương nhiên."

"Nếu yêu nó, cháu không nên ở bên nó. Cháu sẽ gi*t ch*t nó."

Như mèo bị dẫm đuôi, tôi siết ch/ặt tay đứng phắt dậy:

"Cháu không bao giờ!"

Tôi sẽ không như người đàn ông đó, sẽ không làm tổn thương Cố Yến.

Ông nội Cố cười nhạo:

"Nhìn cái dáng vẻ của cháu bây giờ kìa, giống hệt ông bố gi*t người của cháu ngày xưa."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đêm giao thừa, bố mẹ tặng chị gái một căn nhà làm của hồi môn

Chương 6
Trên bàn tiệc đêm giao thừa, bác cả nâng ly chúc rượu bố mẹ tôi. "Anh cả, chị dâu tặng con gái lớn một căn nhà kèm 2 triệu tiền mặt, đúng là hào phóng thật đấy!" Đôi đũa trên tay tôi khựng lại. Bác cả lại rót thêm một ly rượu, hướng về phía tôi nói: "Cháu gái thứ hai tâm địa rộng lượng, bác cũng mời cháu một ly!" Thấy vẻ mặt đầy khó hiểu của tôi, bác cả ngạc nhiên thốt lên: "Cháu không biết à? Chị cháu được cho nhà và tiền, còn cháu thì được cho một chiếc chăn tơ tằm." "Cũng phải thôi, cháu có công việc tốt, kiếm được nhiều tiền, chị cháu không có việc làm nên càng cần được đảm bảo hơn." Tôi chậm rãi quay sang nhìn bố mẹ. Mẹ không dám nhìn thẳng vào tôi, chỉ cúi đầu gắp thức ăn: "An An, chiếc chăn đó giá mấy ngàn đấy, cũng là tấm lòng của mẹ thôi." "Chị con không có bản lĩnh, không có nhà không có tiền sẽ bị nhà chồng coi thường." Cơn giận dữ ập đến làm tôi mất hết lý trí, tôi cười đến bật khóc. "Mấy ngàn đổi lấy mấy triệu, tấm lòng này nặng quá, con không nhận nổi!" "Sau này chuyện dưỡng già các người cũng đừng tìm con, cứ tìm cái chăn đó mà nhờ cậy đi!"
Hiện đại
Gia Đình
Tình cảm
0
Ngọc Tố Chương 5