GÓC NHÌN CỦA PHÓ TƯ NIÊN
Sau khi lên cấp ba, tôi từng nghĩ đổi môi trường rồi, mọi chuyện sẽ thay đổi.
Nhưng tôi quá ngây thơ, cũng đ/á/nh giá thấp tên khốn là cha tôi.
Ông ta n/ợ c/ờ b/ạc, bị đ/á/nh đến không chịu nổi, liền nói với đám đòi n/ợ:
“Tôi không có tiền, nhưng con trai tôi có."
“Nó là thủ khoa thi vào cấp ba, có học bổng. Các người đi tìm nó đi, nó học ở trường Nhất Trung."
“N/ợ cha thì con trả, là chuyện đương nhiên.”
Đám đòi n/ợ quả nhiên tìm đến trường tôi.
Tôi ở nội trú, họ không chặn được, liền đứng trước cổng trường gào tên tôi, kéo các bạn học khác hỏi có biết tôi không.
Bọn họ tụ tập từng nhóm, bảo vệ trường đuổi mấy lần cũng vô ích.
Chuyện này bị phụ huynh học sinh khác phản ánh lên nhà trường, giáo viên chủ nhiệm gọi tôi nói chuyện hết lần này đến lần khác.
Tôi biết, họ muốn khuyên tôi thôi học.
Nhưng lại không nỡ bỏ tôi — dù sao thành tích của tôi là thủ khoa kỳ thi tuyển sinh, nếu ổn định tiếp còn có thể tranh trạng nguyên cấp tỉnh, mà Nhất Trung đã nhiều năm rồi chưa có trạng nguyên cấp tỉnh.
Cuối cùng chỉ có thể khuyên tôi tự trả tiền n/ợ.
Nhưng mẹ tôi bệ/nh nặng, em gái còn đi học, khoản tiền lớn đều do tôi gánh.
Nếu ngay cả số tiền cuối cùng trong tay cũng đem trả n/ợ c/ờ b/ạc cho ông ta, thì học phí kỳ sau của em gái tôi cũng không lo nổi.
Trường học là nơi tin đồn lan nhanh nhất.
Họ nhìn tôi, ngoài mặt không nói gì, nhưng mỗi lần tôi đi ngang qua, phía sau liền vang lên từng đợt tặc lưỡi.
Có đôi lúc, tôi thậm chí còn nghĩ — hay là thôi vậy.
Thôi học đi.
Hoặc là, đến một ngày nào đó thật sự không chịu nổi nữa, thì cùng ch*t chung với tên cha khốn nạn đó.
Ngay lúc tôi đang nghĩ như vậy, trước mặt bỗng xuất hiện mấy người.
Bọn họ vốn đã không ưa tôi từ trước. Sau khi chuyện nhà tôi lan ra trong trường, họ càng không ít lần nói x/ấu tôi sau lưng.
Thấy tôi nhìn sang, kẻ dẫn đầu là Hứa Minh bật cười.
“Ồ, đây chẳng phải là đại thần học bá Phó Tư Niên của chúng ta sao? Ha ha ha, mày còn mặt mũi bám lại Nhất Trung à?"
“Theo tao thấy, học giỏi thì có ích gì? Người ta nói rồi, rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, con chuột thì biết đào hang. Con của kẻ nghiện c/ờ b/ạc, thì có thể là thứ gì tốt đẹp được chứ?"
“Mày nhìn cái gì mà nhìn? Tin tao đ/á/nh ch*t mày không?”
Nhưng còn chưa kịp để Hứa Minh ra tay, phía sau hắn đã vang lên một giọng nói đầy khó chịu.
“Cút đi, chắn đường tao rồi."
“Cha nó là cha nó, nó là nó. N/ợ có phải nó v/ay đâu, liên quan mẹ gì đến nó? Còn mày thì sao, đàn ông con trai mà mồm mép như bà hàng xóm, sau này đừng xuất hiện trước mặt tao nữa, nhìn là thấy phiền.”
Lục Gia Ngôn là đại ca học đường nổi tiếng nhất Nhất Trung.
Không ai dám chọc.
Hứa Minh bị m/ắng cũng không dám cãi, cúi đầu xin lỗi liên tục.
Tôi không nhịn được liếc nhìn cậu ấy một cái — rồi đứng sững lại.
Nói là đại ca học đường, nhưng Lục Gia Ngôn lại mang đậm khí chất thiếu niên.
Áo sơ mi trắng, tay áo xắn hờ, đường nét gương mặt tinh xảo, trên dái tai phải còn đeo một chiếc khuyên tai, miệng ngậm một cây kẹo mút vị dâu.
Có lẽ nhận ra ánh mắt của tôi, cậu ấy trừng tôi một cái.
Vừa dữ cũng vừa... đáng yêu.
Tôi sống trong bóng tối quá lâu rồi.
Đột nhiên có một ngày, có một tia sáng chiếu lên người tôi.
Dù tia sáng ấy có thể chỉ là hành động tùy hứng, có thể đến nhìn tôi một cái cũng lười, nhưng tôi vẫn… muốn nắm lấy tia sáng đó.
Dù phải trả bất cứ giá nào.
Sau này, tôi đi ngang qua trước mặt cậu ấy vô số lần, cũng lén nhìn cậu ấy vô số lần, nhưng dường như cậu ấy chẳng hề có ấn tượng gì về tôi.
Tôi nghĩ, giữa chúng tôi sẽ không còn giao điểm nào nữa.
Nhưng đến năm lớp 11, cậu ấy lại không hiểu sao nổi gi/ận, xông vào đ/á/nh nhau với tôi một trận.
Da cậu ấy thật sự rất trắng.
Eo vừa mềm vừa thon.
Tôi thích cậu ấy, nhưng không dám nói ra.
Tôi sợ thứ tình cảm bệ/nh hoạn, méo mó của mình sẽ làm cậu ấy sợ hãi.
Vì thế, dù có làm kẻ th/ù cũng được, còn hơn để cậu ấy trở thành người xa lạ với tôi.
Tôi cố gắng đ/è nén tình cảm của mình, nhưng Lục Gia Ngôn dường như chẳng hề nhận ra, còn hết lần này đến lần khác trêu chọc tôi.
Cho đến năm nhất đại học, khi bị cậu ấy dẫn vào phòng riêng trong KTV, tôi bỗng nhiên không muốn nhẫn nhịn nữa.
Lục Gia Ngôn, cậu đã trêu chọc tôi quá nhiều lần rồi.
Vậy thì cả đời này cậu phải thuộc về tôi.
Cho nên, khi nhìn thấy đống đồ đầy ám muội trên giường kia, tôi không hề do dự mà cúi xuống hôn lên đôi môi trông có vẻ rất dễ hôn ấy.
“Bảo bối, ngoan nào."
“Vợ dạy em hôn nhé.”
_END_