Khoảnh khắc đối diện với ánh mắt dò xét đó, tôi sợ đến tái mét mặt mày.
Trái tim gần như ngừng đ/ập.
Giang Dư Trì đá/nh giá tôi từ trên xuống dưới một lượt.
May mà phần lớn những thứ anh ấy tặng tôi đều đã bị Lý Thanh Việt lấy đi.
Số còn lại mà Lý Thanh Việt thấy không đáng tiền, tôi đều trân trọng cất giữ.
Không hề mang theo bên người.
Tôi giấu điện thoại ra sau lưng.
Cố gắng kiềm chế giọng nói đang r/un r/ẩy.
đ/âm lao phải theo lao, tôi lên tiếng hỏi: "Thưa quý khách... ngài cần gì ạ?"
Giang Dư Trì hoàn h/ồn, cũng nhận ra hành động đá/nh giá vừa rồi có vẻ không lịch sự lắm.
Anh lặng lẽ dời ánh mắt đi chỗ khác.
Nhàn nhạt lên tiếng: "Không có gì, trông cậu có vẻ không được khỏe lắm?"
Tôi theo bản năng lại thấy chột dạ.
Mồ hôi lạnh không ngừng rịn ra trên trán.
Rõ ràng biết Giang Dư Trì sẽ không nhận ra tôi.
Càng không thể đoán được bí mật đáng gh/ét của tôi.
Vậy mà tôi vẫn căng thẳng lấy tay che bụng dưới.
"Khô... không có ạ..."
Giang Dư Trì cụp mắt im lặng một lúc.
Anh ấy lấy trong túi ra hai viên th/uốc đưa cho tôi.
Nhìn là biết được c/ắt riêng ra từ một vỉ th/uốc.
Các cạnh được c/ắt tỉa gọn gàng, tròn trịa, không hề làm xước tay.
Tôi ngẩn ngơ nhìn những viên th/uốc quen thuộc trong lòng bàn tay anh ấy.
Nỗi đ/au trong lồng ngựk sớm đã lấn át cả cơn đ/au bụng dưới.
Ngay cả hơi thở cũng trở nên khó khăn.
Giang Dư Trì thấy tôi không phản ứng.
Anh ấy mới lên tiếng giải thích: "Bạn trai tôi dạ dày không tốt lắm, nên tôi luôn mang theo th/uốc dạ dày bên người."
"Em ấy nói loại th/uốc này hiệu quả rất tốt, nếu cậu thấy khó chịu ở đường tiêu hóa thì có thể thử xem."
Tôi mím ch/ặt môi, vươn tay nhận lấy.
Đầu ngón tay lạnh lẽo, r/un r/ẩy chạm vào lòng bàn tay ấm áp của Giang Dư Trì.
Không dám lưu luyến lấy một giây.
Chạm nhẹ liền tách ra.
Tôi cố nén sự cay đắng nơi cổ họng.
Khẽ nói: "Cảm ơn ngài, tôi đi làm việc đây ạ."
Tôi siết ch/ặt những viên th/uốc trong lòng bàn tay.
Bước nhanh rời khỏi tầm mắt của Giang Dư Trì.
Một lát sau, điện thoại lại rung lên.
Là tin nhắn đầy dè dặt của Giang Dư Trì.
[Vợ ơi, sao em cứ không trả lời tin nhắn của anh? Có phải em hối h/ận rồi, không muốn gặp anh nữa đúng không?]
Tầm mắt tôi nhòe đi, nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn này hồi lâu.
Lần đầu tiên, tôi nảy sinh sự chán gh/ét tột độ đối với cơ thể dị dạng này của mình.
Nếu tôi là một người bình thường.
Bây giờ tôi nhất định sẽ quay lại tìm Lý Thanh Việt.
Nói với cậu ta rằng tôi hối h/ận rồi.
Người yêu đương qua mạng với Giang Dư Trì là tôi.
Người mà Giang Dư Trì muốn gặp cũng là tôi.
Thế nhưng tôi thật sự không có dũng khí.
Để Giang Dư Trì biết được bí mật gh/ê t/ởm của mình.
Đó căn bản không phải là b/ệnh dạ dày gì cả.
Đó là đ/au bụng kinh.
Một kiểu đ/au bụng kinh mà một người đàn ông bình thường không bao giờ có thể mắc phải.
Cho đến khi những viên th/uốc ấn vào lòng bàn tay đ/au điếng.
Tôi mới trả lời.
[Không có, sẽ không hối h/ận đâu.]
[Em cũng rất mong chờ được gặp anh.]