Khoảnh khắc đối diện với ánh mắt dò xét đó, tôi sợ đến tái mét mặt mày.

Trái tim gần như ngừng đ/ập.

Giang Dư Trì đá/nh giá tôi từ trên xuống dưới một lượt.

May mà phần lớn những thứ anh ấy tặng tôi đều đã bị Lý Thanh Việt lấy đi.

Số còn lại mà Lý Thanh Việt thấy không đáng tiền, tôi đều trân trọng cất giữ.

Không hề mang theo bên người.

Tôi giấu điện thoại ra sau lưng.

Cố gắng kiềm chế giọng nói đang r/un r/ẩy.

đ/âm lao phải theo lao, tôi lên tiếng hỏi: "Thưa quý khách... ngài cần gì ạ?"

Giang Dư Trì hoàn h/ồn, cũng nhận ra hành động đá/nh giá vừa rồi có vẻ không lịch sự lắm.

Anh lặng lẽ dời ánh mắt đi chỗ khác.

Nhàn nhạt lên tiếng: "Không có gì, trông cậu có vẻ không được khỏe lắm?"

Tôi theo bản năng lại thấy chột dạ.

Mồ hôi lạnh không ngừng rịn ra trên trán.

Rõ ràng biết Giang Dư Trì sẽ không nhận ra tôi.

Càng không thể đoán được bí mật đáng gh/ét của tôi.

Vậy mà tôi vẫn căng thẳng lấy tay che bụng dưới.

"Khô... không có ạ..."

Giang Dư Trì cụp mắt im lặng một lúc.

Anh ấy lấy trong túi ra hai viên th/uốc đưa cho tôi.

Nhìn là biết được c/ắt riêng ra từ một vỉ th/uốc.

Các cạnh được c/ắt tỉa gọn gàng, tròn trịa, không hề làm xước tay.

Tôi ngẩn ngơ nhìn những viên th/uốc quen thuộc trong lòng bàn tay anh ấy.

Nỗi đ/au trong lồng ngựk sớm đã lấn át cả cơn đ/au bụng dưới.

Ngay cả hơi thở cũng trở nên khó khăn.

Giang Dư Trì thấy tôi không phản ứng.

Anh ấy mới lên tiếng giải thích: "Bạn trai tôi dạ dày không tốt lắm, nên tôi luôn mang theo th/uốc dạ dày bên người."

"Em ấy nói loại th/uốc này hiệu quả rất tốt, nếu cậu thấy khó chịu ở đường tiêu hóa thì có thể thử xem."

Tôi mím ch/ặt môi, vươn tay nhận lấy.

Đầu ngón tay lạnh lẽo, r/un r/ẩy chạm vào lòng bàn tay ấm áp của Giang Dư Trì.

Không dám lưu luyến lấy một giây.

Chạm nhẹ liền tách ra.

Tôi cố nén sự cay đắng nơi cổ họng.

Khẽ nói: "Cảm ơn ngài, tôi đi làm việc đây ạ."

Tôi siết ch/ặt những viên th/uốc trong lòng bàn tay.

Bước nhanh rời khỏi tầm mắt của Giang Dư Trì.

Một lát sau, điện thoại lại rung lên.

Là tin nhắn đầy dè dặt của Giang Dư Trì.

[Vợ ơi, sao em cứ không trả lời tin nhắn của anh? Có phải em hối h/ận rồi, không muốn gặp anh nữa đúng không?]

Tầm mắt tôi nhòe đi, nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn này hồi lâu.

Lần đầu tiên, tôi nảy sinh sự chán gh/ét tột độ đối với cơ thể dị dạng này của mình.

Nếu tôi là một người bình thường.

Bây giờ tôi nhất định sẽ quay lại tìm Lý Thanh Việt.

Nói với cậu ta rằng tôi hối h/ận rồi.

Người yêu đương qua mạng với Giang Dư Trì là tôi.

Người mà Giang Dư Trì muốn gặp cũng là tôi.

Thế nhưng tôi thật sự không có dũng khí.

Để Giang Dư Trì biết được bí mật gh/ê t/ởm của mình.

Đó căn bản không phải là b/ệnh dạ dày gì cả.

Đó là đ/au bụng kinh.

Một kiểu đ/au bụng kinh mà một người đàn ông bình thường không bao giờ có thể mắc phải.

Cho đến khi những viên th/uốc ấn vào lòng bàn tay đ/au điếng.

Tôi mới trả lời.

[Không có, sẽ không hối h/ận đâu.]

[Em cũng rất mong chờ được gặp anh.]

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Yêu Nhầm

Chương 14
Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ thích con trai. Trớ trêu thay, người đó lại là Hứa Tri Viễn, con trai của cấp trên của bố tôi. Chỉ có thể âm thầm nhìn, không dám thổ lộ. Hồi đó, ngày nào tôi cũng bám lấy em trai hắn là Hứa Tri Dã. Ngủ chung một giường, mặc chung một chiếc quần. Ngay cả chuyện tôi là con riêng, cậu ấy cũng biết rõ. Năm đầu tiên đi làm, Hứa Tri Dã hỏi tôi có người mình thích chưa. Tôi không kìm được, bèn nói thật. Cậu ấy im lặng rất lâu, lon nước trong tay bị cậu ấy siết chặt đến mức méo mó. Tôi vội vàng giải thích: "Tớ biết thân phận của mình, sẽ không mơ tưởng trèo cao đâu." "Với lại, nếu bố tớ biết, chắc chắn sẽ đánh chết tớ." Kết quả, cậu ấy vừa quay đầu đã đi nói với bố tôi ngay lập tức.
272
2 Ngáy ngủ Chương 12
3 Đào Hoa Sát Chương 14
4 Nhật Ký Bảo Vệ Chương 25
5 Cốt yêu làm mẹ Chương 11
6 Mèo của anh Chương 15
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tôi đâu phải kẻ phản diện độc ác

Chương 6
Tôi là thiếu gia giả được nuôi dưỡng trong sự cưng chiều hết mực. Ngày thiếu gia thật trở về nhà, tôi đã ăn mặc thật chỉnh chu, xinh đẹp. Tôi muốn để lại ấn tượng tốt với người anh trai chưa từng gặp mặt này. Thế nhưng, đầu óc tôi bỗng choáng váng, hất cả ly nước lên người anh ấy. Mặt tôi tái mét: "Tôi không cố ý làm vậy..." Những lời xì xào bàn tán xung quanh cùng ánh mắt kinh ngạc của ba mẹ khiến tôi vô cùng xấu hổ. Về sau, tình trạng này cứ lặp đi lặp lại, thiếu gia thật luôn bị tôi bắt nạt. Trong đầu tôi vang lên những âm thanh ồn ào, tất cả đều nói: "Mày là một tên pháo hôi độc ác, mày là tên pháo hôi độc ác..." Tôi vô cùng sợ hãi, thậm chí còn tự làm mình bị thương để cố giữ lấy sự tỉnh táo. Cho đến khi thiếu gia thật bẻ tay tôi ra, vứt con dao đi, những âm thanh trong đầu tôi đột nhiên biến mất. Tôi khóc nức nở nắm lấy tay anh: "Anh ơi... cứu em với."
Hiện đại
Boys Love
63
Cặn bã Chương 8