“Chúng ta đều lớn từng này rồi mà vẫn ấu trĩ như vậy.”
Cậu ấy cũng cười.
“A Mặc, thật ra tôi…”
Tôi biết cậu ấy định nói gì nên trực tiếp c/ắt ngang.
“Không thể đâu.”
Nụ cười trên mặt Triệu Minh Trạch chậm rãi dừng lại.
Tôi nhìn cậu ấy, giọng bình tĩnh.
“Năm ba đại học, cậu chọn ra nước ngoài. Khi ấy cậu cho tôi hai lựa chọn, hoặc yêu xa xuyên quốc gia, hoặc chia tay.”
“Cậu còn nói nếu yêu xa thì mỗi tháng sẽ về một lần, nhưng tôi không muốn. Cuối cùng chúng ta chia tay.”
Mọi chuyện khi ấy xảy ra rất bình tĩnh.
Không cãi nhau.
Không khóc lóc.
Ngày cậu ấy đi, tôi thậm chí còn tới sân bay tiễn.
Nhưng một mối qu/an h/ệ đã kết thúc thì chính là kết thúc.
Triệu Minh Trạch cười khổ.
“Tôi hiểu rồi.”
Sau đó cậu ấy quay người rời đi.
Tôi đứng ngoài hành lang một lúc mới trở lại phòng truyền dịch.
Triều Hoài vừa nhìn thấy tôi liền lập tức hỏi:
“Hai người nói gì? Anh ta vẫn thích anh đúng không? Anh không đồng ý bất kỳ lời mời nào của anh ta chứ?”
Tôi bắt đầu thấy mệt.
“Triều Hoài, chuyện của tôi không liên quan tới cậu. Tôi chỉ là gia sư của cậu, chỉ vậy thôi.”
“Nếu cậu cứ tiếp tục như thế, tôi nghĩ tôi không thể tiếp tục dạy cậu nữa.”
Triều Hoài lập tức im lặng.
Nụ cười trên mặt biến mất, sự thất vọng trong mắt rõ ràng đến mức chẳng thể che giấu.
“Anh thấy quá nhanh à? Không sao, em có thể chậm lại.”
Tôi thở dài.
“Không phải.”
Tôi nhìn thẳng vào cậu ta.
“Triều Hoài, tôi không thích cậu. Cậu có chậm thế nào tôi cũng không thích, cho nên đừng tiếp tục nữa.”
Lúc ấy tôi nói thật.
Khi đó tôi quả thực vẫn chưa thích cậu ta.
Nhưng Triều Hoài lại chẳng chịu từ bỏ.
“Vậy em phải thế nào anh mới thích?”
“Anh nói đi, em biến thành kiểu anh thích không được sao?”
Tôi nhìn cậu ta mà bất lực.
Nếu cậu ta dùng một nửa sự cố chấp này cho chuyện học, có phải đã chẳng cần học lại một năm để thi đại học hay không?
Tôi không muốn tiếp tục nói chuyện này nữa.
“Đủ rồi.”
Triều Hoài lại vô cùng chắc chắn đáp:
“Em sẽ không bỏ cuộc.”
Tôi trừng cậu ta.
Cứng đầu chẳng khác gì bò.
Nói kiểu nào cũng không nghe.
Đúng lúc ấy, tôi đột nhiên nghĩ ra một cách.
“Muốn tôi thích cậu?”
Triều Hoài lập tức nhìn sang.
“Ừ.”
Tôi nói:
“Tôi thích người học giỏi. Nếu cậu thi đỗ vào trường đại học tôi đang học, tôi sẽ ở bên cậu.”
Triều Hoài hiện tại thi thử được 250 điểm.
Chỉ còn đúng một tháng.
Muốn thi vào Đại học Bắc Thành gần như là chuyện không thể.
Tôi vốn nghĩ điều kiện này đủ khiến cậu ta từ bỏ.
Không ngờ Triều Hoài chỉ nhìn tôi rất lâu rồi nghiêm túc đáp:
“Được.”
---
Chủ nhật tiếp theo, tôi vẫn tới dạy thêm như bình thường.
Nhưng vừa bước vào phòng đã phát hiện Triều Hoài khác hẳn trước kia.
Không trêu tôi.
Không động tay động chân.
Cũng không nói mấy lời chẳng đứng đắn khiến tôi tức.
Cậu ta thật sự ngồi học.
Chỗ nào không hiểu thì hỏi, giảng xong còn tự mình làm lại.
Tôi lúc ấy mới cảm thấy cách này dường như cũng không tệ.
Vừa có thể khiến cậu ta từ bỏ ý định với tôi, vừa ép được cậu ta nghiêm túc học hành.
Một công đôi việc.
Đến giờ nghỉ, bình thường Triều Hoài đã sớm tìm đủ lý do để dựa lại gần, nhưng hôm nay cậu ta vẫn chỉ cúi đầu làm bài.
Thầy Triều gọi tôi ra ngoài.
Vừa nhìn thấy tôi, thầy đã nắm lấy tay, xúc động nói:
“Lâm Mặc, tôi thật sự phải cảm ơn cậu. Đời này tôi vậy mà còn có thể nhìn thấy thằng con kia nghiêm túc làm một việc đến thế, có ch*t cũng không tiếc.”
Cô đứng bên cạnh cũng lập tức tiếp lời:
“Gần đây ngày nào sáu giờ sáng nó cũng dậy, ra ngoài chạy vài vòng rồi về học. Ăn trưa còn vừa ăn vừa học từ vựng, buồn ngủ thì lấy nước lạnh rửa mặt.”
“Tôi sắp không nhận ra con mình nữa rồi.”
Tôi nghe mà vô cùng ngạc nhiên.
Tôi biết cậu ta chăm hơn trước, nhưng không ngờ lại cố gắng đến mức ấy.
Tôi quay lại phòng.
Triều Hoài đang gục trên bàn ngủ.
Có lẽ thật sự quá mệt.
Tôi bước thật nhẹ rồi kéo ghế ngồi xuống, không ngờ vẫn đá/nh thức cậu ta.
Triều Hoài mở mắt, đầu tiên đưa tay lau mặt rồi đẩy một bài tập sang.
“Bài này em vẫn chưa hiểu.”
Tôi nhìn đôi mắt đầy mệt mỏi ấy, trong lòng tự nhiên dâng lên một cảm giác khó nói.
“Được.”
Tôi bắt đầu giảng.
Nhưng giảng được một lúc, cậu ta lại liên tục gật gù, mấy lần suýt ngủ mất.
Cuối cùng tôi không nhịn được nữa.
“Ngủ một lát đi, chút nữa tôi gọi.”
Triều Hoài gần như không do dự.
“Được.”
Vừa nói xong, đầu đã dựa lên vai tôi.
Tôi lập tức cứng người.
Hai tay cậu ta vòng qua eo tôi, chóp mũi còn khẽ cọ bên cổ rồi hít một hơi thật sâu.
“Anh Lâm Mặc, anh thơm thật.”
Mặt tôi lập tức nóng bừng.
Theo bản năng tôi định đẩy ra, nhưng tay vừa động đã bị cậu ta nắm lấy.
Giọng Triều Hoài khàn khàn vì mệt mỏi.
“Đừng.”
“Cho em dựa một lát được không?”
Không hiểu sao, chỉ một câu như vậy lại khiến trái tim tôi mềm xuống.
Cuối cùng tôi không đẩy nữa, chỉ ngồi yên để cậu ta dựa vào.
Lúc ấy tôi còn chưa nhận ra rằng có thứ gì đó trong lòng mình đã bắt đầu âm thầm thay đổi.
---
Kỳ thi đại học kết thúc.
Triều Hoài thi xong rồi đột nhiên biến mất.
Không tới tìm tôi.
Không nhắn tin.
Cũng không tiếp tục gây phiền.
Giống như người trước kia ngày nào cũng quấn lấy tôi chưa từng tồn tại.
Ban đầu tôi còn cảm thấy cuối cùng cũng được yên tĩnh.
Nhưng vài ngày trôi qua, trong lòng lại dần thấy trống trải.
Đi trên đường sẽ nhớ tới cậu ta.
Ăn cơm cũng nhớ.