Series Tróc Yêu Sư 3 Tuổi

Đại Chiến Hành Hài - Chapter 2

13/04/2026 11:39

3.

Cô bé ngước khuôn mặt tinh xảo như búp bê lên, nhưng ánh mắt lại lạnh lùng đến lạ. Cô bé không hề né tránh, hỏi thẳng con trai tôi: "Đồng loại?"

Con trai tôi còn không thèm nhấc mí mắt, điềm nhiên tiếp tục ăn uống: "Làm sao có thể?"

Cô bé nhíu mày, đôi mắt đẹp thoáng hiện lên vẻ nghi ngờ, rồi lại trở về vẻ lạnh lùng. Cô bé nói: "Chữ của ngươi ta đã xem qua, không thể là trẻ con viết được. Ngươi không phải đồng loại thì là gì?"

Con trai tôi cuối cùng cũng dừng ăn, ngẩng đầu lên, cười như không cười: "Có một khả năng khác, ta là... thiên địch của ngươi?"

Con trai nói một cách nhẹ nhàng, nhưng trong lòng tôi lại dậy sóng.

Đồng loại gì, thiên địch gì?

Chẳng lẽ cô bé này không phải người?

Tôi lập tức căng thẳng, tay lén lút sờ vào túi, nơi có sẵn bùa chú, để đề phòng bất trắc.

Cô bé nghe xong lời con trai, sắc mặt biến đổi. Chưa kịp nói gì, ba mẹ cô bé đã bưng đĩa đồ ăn, vội vã đi tới.

"Hai người muốn làm gì con gái tôi?" Ba của cô bé bực tức kéo cô bé ra sau lưng, ra vẻ bảo vệ.

Tôi sững người, biết họ đã hiểu lầm, vội vàng giải thích: "Xin đừng căng thẳng, là cô bé này tự chạy sang..."

Chưa nói dứt lời, mẹ cô bé đã hét lên một tiếng, giơ tay chỉ vào con trai tôi, kinh ngạc hét: "Tôi nhận ra cậu rồi! Cậu chính là người đạt giải Nhất ở tỉnh bên!"

Sau đó, bà ta nhanh chóng quay người ôm lấy cô bé, vẻ mặt đầy sợ hãi: "Tôi biết rồi! Các người muốn hại Y Y, muốn khiến con bé không tham gia được cuộc thi ngày mai! Tôi nói cho các người biết, các người sẽ không thành công đâu! Các người muốn giành giải Nhất à? Mơ đi! Giải nhất là của Y Y nhà tôi!"

Y Y?

Tôi nhớ ra rồi, trong danh sách Chung kết lần này có một cái tên là Văn Y Y, chắc là cô bé này.

Những người tham gia vòng Chung kết toàn quốc đều là người đạt giải Nhất ở các tỉnh, xem ra cô bé này là Quán quân của một tỉnh nào đó, là một đứa trẻ có thực lực.

Tiếng hét chói tai của mẹ cô bé đã thu hút sự chú ý của nhiều người.

Tôi liên tục giải thích rằng chúng tôi không hề có ý định làm hại cô bé, mà cô bé là người chủ động đến nói chuyện với chúng tôi.

Nhưng ba mẹ cô bé hoàn toàn không nghe, cứ khăng khăng là chúng tôi dụ dỗ cô bé.

Tôi chưa bao giờ thấy người nào ngang ngược và vô lý như vậy, nhất thời thấy cạn lời, dứt khoát không giải thích nữa, chỉ lạnh lùng nhìn họ làm lo/ạn.

Con trai tôi thảnh thơi khoanh tay nhìn chằm chằm cô bé. Cô bé cảm nhận được ánh mắt đó, trong mắt lóe lên một tia sáng tinh ranh không thể nhận ra.

Cô bé giả vờ sợ hãi co rúm lại, nép vào lòng mẹ: "Mẹ ơi, con sợ..."

Bản năng bảo vệ của mẹ cô bé trỗi dậy, trong một khoảnh khắc như được tiêm thêm sức mạnh, bà ta làm ầm ĩ hơn, thậm chí còn khiến Quản lý nhà hàng phải ra mặt.

Quản lý nhà hàng có tác phong rất chuyên nghiệp. Anh ta lịch sự xin lỗi những thực khách xung quanh bị ảnh hưởng, sau đó hỏi chúng tôi có thể xuống văn phòng giải quyết mâu thuẫn được không?

Tôi gật đầu. Tôi cũng muốn giải quyết chuyện này nhanh chóng, nên ở đâu cũng được.

Nhưng ba mẹ Văn Y Y lại không đồng ý. Ba cô bé chỉ vào mũi người Quản lý m/ắng: "Chúng tôi không đi! Muốn giấu người mà xử lý chúng tôi à? Mơ đi! Giải quyết thì giải quyết ở đây, ngay trước mặt mọi người, đừng tưởng tôi không biết các người cùng một phe…!"

Người quản lý hơi nhíu mày, nhưng vẫn nhã nhặn khuyên nhủ: "Thưa ông, ông làm như vậy sẽ ảnh hưởng đến những khách hàng khác của nhà hàng. Ông yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ giải quyết vấn đề một cách công bằng, tuyệt đối không thiên vị bên nào."

"Anh nói công bằng là công bằng à? Ai mà biết anh có nhận tiền của người ta sau lưng hay không, dù sao tôi cũng không tin anh! Chúng tôi sẽ gọi cảnh sát! Còn phải xem camera giám sát nữa! Tôi muốn mọi người đều thấy, họ đã làm hại con gái tôi như thế nào!"

Lòng tự ái của tôi cũng nổi lên, tôi đ/ập bàn: "Báo cảnh sát! Nhất định phải báo cảnh sát! Tôi cũng muốn xem cảnh sát sẽ xử lý những người ngang ngược, vô lý như thế nào!"

Nghe đến báo cảnh sát, ánh mắt của Văn Y Y chợt lóe lên. Cô bé ngước lên nhìn ba mẹ: "Ba mẹ ơi, con không sao, không cần phiền chú cảnh sát đâu ạ."

Nói xong, tôi rõ ràng cảm thấy ba mẹ cô bé sững sờ hai giây, rồi như sực tỉnh, lẩm bẩm: "Phải phải, Y Y nói không cần thì không cần nữa..."

Sau đó, họ nhìn Quản lý nhà hàng, rồi lại nhìn tôi và con trai, như thể đột nhiên biến thành người khác, liên tục xin lỗi: "Ôi da, xin lỗi nhé! Vừa rồi là chúng tôi nóng vội, đã gây phiền phức cho mọi người rồi!"

Hai người họ nói năng chân thành, thái độ khiêm tốn, hoàn toàn khác hẳn với vẻ ngang ngược, vô lý vừa nãy.

Một màn kịch lộn xộn cứ thế kết thúc một cách khó hiểu, bắt đầu đột ngột mà kết thúc cũng đột ngột.

Những vị khách đang xem kịch ở nhà hàng lần lượt tản đi. Quản lý cũng cúi đầu xin lỗi chúng tôi lần nữa rồi rời khỏi.

Chỉ có con trai tôi, nhìn bóng lưng của Văn Y Y và bố mẹ cô bé rời đi, mắt nheo lại.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau Khi Sinh Tồn Hoang Dã, Tôi Nổi Tiếng Trở Lại

Giới thiệu bản audio
Tôi, ngôi sao nữ tai tiếng nhất làng giải trí. Công ty đã sắp xếp cho tôi tham gia một chương trình thực tế sinh tồn hoang dã. Họ yêu cầu tôi phải quậy phá đến mức tận cùng để làm nền cho “Con gái quốc dân” vừa ký hợp đồng. Nhưng ngay khi chúng tôi đến sâu trong núi, chúng tôi đã mất liên lạc với đoàn làm phim. Chương trình thực tế biến thành cuộc sinh tồn hoang dã thật sự. Tôi dựng nhà gỗ, săn gà rừng, bắt cá, sống một cuộc sống tự do tự tại giữa hoang dã. Trong khi đó, những thần tượng hoàn hảo kia lại chửi bới ầm ĩ để tranh giành vật tư, hình tượng sụp đổ hoàn toàn. Sau này tôi mới biết, tất cả những gì xảy ra đều là camera ẩn, và mọi thứ đều được phát sóng trực tiếp mỗi ngày…
Hiện đại
Trọng Sinh
Giới giải trí
0
Series Tróc Yêu Sư 3 Tuổi Lòng Người Hiểm Ác - Chapter 8 - Hết phần 4
Series Tiệm Cầm Đồ Số 4 NẤM QUAN TÀI ĐOẠT HỒN - CHƯƠNG 9 - HẾT PHẦN 4
Series Thiếu Nữ Địa Sư Đại Chiến Dã Nhân Cốc - Chapter 11 - Hết phần này