14.

Lúc tận thế mới tới, nhìn chung zombie đều là zombie cấp thấp nhất.

Sau khi mọi người từ kinh hoảng thất thố phục hồi tinh thần lại, lập tức có phần thả lỏng cảnh giác, cảm giác zombie chẳng qua chỉ là sinh vật to x/ác không có đầu óc.

Đúng lúc này, zombie vương có chút trí tuệ, có thể dẫn dắt đàn zombie hành động bỗng dưng xuất hiện, lần nữa giáng cho nhân loại một đò/n trí mạng.

Lăn lê bò lết trong mạt thế mười năm, tôi vẫn nhớ như in vị trí mà zombie vương đầu tiên xuất hiện.

Thế nên lúc biết bản thân trọng sinh về mười năm trước, sau khi bị zombie cào, tôi dùng tốc độ nhanh nhất đi tìm zombie vương.

Trong nháy mắt nó vừa thành vương, n/ổ tung sọ n/ão nó, nuốt tinh hạch trong đầu nó.

Sau đó một hơi n/ổ tung đầu của mấy con zombie cao cấp bên cạnh nó.

Tinh hạch trong suốt cho Tần Bắc Vực ăn chính là tinh hạch của một trong số những con zombie đó.

Tinh hạch trong suốt có thể giúp chữa thương, chỉ là tác dụng đến nhường nào thì tôi cũng không rõ.

Những con zombie khác tiếp tục đi về phía trước, còn tôi thì lựa chọn lưu lại.

Đã cho anh ấy ăn tinh hạch rồi, thì phải ở lại xem rốt cuộc anh ấy có thể sống tiếp hay không.

Tôi ngồi xổm bên người Tần Bắc Vực, xem các bước giải mà anh ấy ghi lại.

Càng xem, đôi mắt càng phát sáng.

Tư duy theo các bước giải mấy lần, tôi che đáp án lại, tự mình giải lại một lần.

Sau khi giải xong đề này, tôi nặng nề thở hắt ra một hơi.

Giương mắt lên mới biết, trời đã sáng rồi.

Bên cạnh, khuôn mặt cau đó vì đ/au đớn của Tần Bắc Vực cũng khôi phục bình thường.

Lông mày anh ấy giãn ra, đang ngủ say.

“Chậc chậc chậc... Mạng của thằng nhóc này lớn thật, vậy mà vẫn chưa ch*t.” Tôi duỗi tay vỗ vỗ mặt Tần Bắc Vực.

Vốn là một động tác tùy ý.

Nhưng xúc cảm mềm mại làm cho lòng tôi khẽ rung, nhịn không được xoa nắn khuôn mặt của Tần Bắc Vực.

Hết cách rồi, so sánh với bàn tay thô ráp của zombie bọn tôi, khuôn mặt của Tần Bắc Vực quả thực quá non mịn.

Thật là, rõ là một thằng đàn ông, lớn lên đẹp trai thì thôi đi, sao làn da còn tốt thế.

Động tác của tôi càng ngày càng làm càn.

Ngay khi tôi không còn cảm giác thỏa mãn khi sờ mặt Tần Bắc Vực nữa, chuẩn bị sờ xuống dưới, thì đột nhiên Tần Bắc Vực mở mắt.

Bốn mắt nhìn nhau, động tác trên tay tôi cứng đờ.

Bị bắt quả tang đùa giỡn mỹ nam, xin hỏi, còn có tình huống nào x/ấu hổ hơn tình huống này không ạ?

15.

“Sờ đủ chưa?” Giọng nói trầm thấp có chút từ tính.

Theo bản năng tôi lắc đầu: “Chưa.”

Ngẫm lại, lại vội vàng gật đầu: “Sờ đủ rồi.”

“Không đúng, tôi…”

Nói sao cũng không đúng, dứt khoát, tôi không giải thích nữa.

Tôi nghiêm trang đứng dạy: “Theo lý thuyết, ân c/ứu mạng phải lấy thân báo đáp, tôi sờ cũng là chuyện hợp tình hợp lý.”

Không cho Tần Bắc Vực có cơ hội mở miệng, tôi nói tiếp: "Được rồi, anh đã tốt rồi, chúng ta tạm biệt từ đây.”

Tôi nhấc chân bước đi.

Trong lòng không khỏi vui mừng.

May mà từ khi biến thành zombie tôi đã hoàn toàn thay đổi, Tần Bắc Vực không nhận ra gương mặt tôi đang đỏ lên.

“Đợi đã.”

“Sao?” Tôi không nhịn được quay đầu lại hỏi, "Không lẽ anh định lấy thân báo đáp thật?”

Nhăn nhăn mày, Tần Bắc Vực đi tới: “Cô đã c/ứu tôi, tôi muốn tặng cô một món đồ, để biểu thị lòng biết ơn của tôi.”

“Thứ gì?”

“Cho tôi mượn giấy và bút một lát.”

Xoẹt xoẹt xoẹt...

Sau một hồi viết đi/ên cuồ/ng, Tần Bắc Vực gấp giấy lại: “Chờ tôi đi xa rồi hãy mở ra, biết chưa?”

Đôi mắt thâm thúy của anh ấy nhìn chăm chú vào tôi, luôn cảm thấy có chút ý tứ gì khác.

M/a xui q/uỷ khiến thế nào mà tôi gật đầu.

Đợi đến khi bóng dáng Tần Bắc Vực biến mất không thấy đâu nữa, tôi dùng tốc độ nhanh nhất mở tờ giấy ra. Chỉ thấy bên trên giấy viết là: Câu thứ năm trong mười câu hỏi khó nhất thế giới.

Chỉ có đề bài, không có đáp án.

Cuối tờ giấy, Tần Bắc Vực viết: "Hy vọng lần sau chúng ta gặp lại, cô có thể giải ra đề này rồi.”

Mới vừa thả lỏng được một lúc, lại phải giải đề sống quay ngày, tôi kiểu: “…”

Hối h/ận, bây giờ cực kỳ hối h/ận.

Hối h/ận không cắn một phát cho Tần Bắc Vực ch*t tươi!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
10 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau Khi Thanh Mai Trúc Mã Thay Lòng, Tôi Và Kẻ Thù Không Đội Trời Chung HE

Chương 18
Cậu đàn em vốn an phận thủ thường, lúc nào cũng ngoan ngoãn sau lưng trúc mã Giang Chỉ Độ đột nhiên đổi tính. Cậu ta bắt đầu tung chiêu theo đuổi Giang Chỉ Độ một cách dồn dập, điên cuồng. Đã thế còn vỗ ngực tuyên bố mình là người trọng sinh về, bảo rằng cậu ta và Giang Chỉ Độ mới là chân ái của đời nhau. Hiện tại trúc mã đối tốt với tôi chẳng qua là vì chưa nhận ra lòng mình mà thôi. Chưa dừng lại ở đó, cậu ta còn phán một câu xanh rờn: Định mệnh đời tôi lại chính là Bạc Lẫm - kẻ thù không đội trời chung với tôi. Tôi: ??? Gió tầng nào gặp mây tầng đó, nhưng gió kiểu này thì chém hơi căng rồi đấy. Đối mặt với những lời nhảm nhí này, ban đầu trúc mã của tôi cũng chẳng buồn chấp. Nhưng mưa dầm thấm đất, trước sự tấn công dồn dập và nhiệt tình của cậu đàn em, hắn bắt đầu dao động, để tâm đến đối phương nhiều hơn và dần bỏ rơi tôi. Ồ, thôi được rồi. Tôi quay đầu đi kiếm mối khác tìm niềm vui liền. Sau này, khi đã thuận lợi hẹn hò với trúc mã, cậu đàn em kia hớn hở chạy đến trước mặt tôi diễu võ dương oai. Tôi giật bắn mình, tâm hồn chấn động. Đậu má, sao không nói sớm! Tôi với tên kẻ thù kia sắp hôn đến rách cả môi luôn rồi đây này.
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
4
Nợ Dao Chương 22
Họa Tình Chương 8
Bối Lặc Gia Chương 9