14.

Lúc tận thế mới tới, nhìn chung zombie đều là zombie cấp thấp nhất.

Sau khi mọi người từ kinh hoảng thất thố phục hồi tinh thần lại, lập tức có phần thả lỏng cảnh giác, cảm giác zombie chẳng qua chỉ là sinh vật to x/ác không có đầu óc.

Đúng lúc này, zombie vương có chút trí tuệ, có thể dẫn dắt đàn zombie hành động bỗng dưng xuất hiện, lần nữa giáng cho nhân loại một đò/n trí mạng.

Lăn lê bò lết trong mạt thế mười năm, tôi vẫn nhớ như in vị trí mà zombie vương đầu tiên xuất hiện.

Thế nên lúc biết bản thân trọng sinh về mười năm trước, sau khi bị zombie cào, tôi dùng tốc độ nhanh nhất đi tìm zombie vương.

Trong nháy mắt nó vừa thành vương, n/ổ tung sọ n/ão nó, nuốt tinh hạch trong đầu nó.

Sau đó một hơi n/ổ tung đầu của mấy con zombie cao cấp bên cạnh nó.

Tinh hạch trong suốt cho Tần Bắc Vực ăn chính là tinh hạch của một trong số những con zombie đó.

Tinh hạch trong suốt có thể giúp chữa thương, chỉ là tác dụng đến nhường nào thì tôi cũng không rõ.

Những con zombie khác tiếp tục đi về phía trước, còn tôi thì lựa chọn lưu lại.

Đã cho anh ấy ăn tinh hạch rồi, thì phải ở lại xem rốt cuộc anh ấy có thể sống tiếp hay không.

Tôi ngồi xổm bên người Tần Bắc Vực, xem các bước giải mà anh ấy ghi lại.

Càng xem, đôi mắt càng phát sáng.

Tư duy theo các bước giải mấy lần, tôi che đáp án lại, tự mình giải lại một lần.

Sau khi giải xong đề này, tôi nặng nề thở hắt ra một hơi.

Giương mắt lên mới biết, trời đã sáng rồi.

Bên cạnh, khuôn mặt cau đó vì đ/au đớn của Tần Bắc Vực cũng khôi phục bình thường.

Lông mày anh ấy giãn ra, đang ngủ say.

“Chậc chậc chậc... Mạng của thằng nhóc này lớn thật, vậy mà vẫn chưa ch*t.” Tôi duỗi tay vỗ vỗ mặt Tần Bắc Vực.

Vốn là một động tác tùy ý.

Nhưng xúc cảm mềm mại làm cho lòng tôi khẽ rung, nhịn không được xoa nắn khuôn mặt của Tần Bắc Vực.

Hết cách rồi, so sánh với bàn tay thô ráp của zombie bọn tôi, khuôn mặt của Tần Bắc Vực quả thực quá non mịn.

Thật là, rõ là một thằng đàn ông, lớn lên đẹp trai thì thôi đi, sao làn da còn tốt thế.

Động tác của tôi càng ngày càng làm càn.

Ngay khi tôi không còn cảm giác thỏa mãn khi sờ mặt Tần Bắc Vực nữa, chuẩn bị sờ xuống dưới, thì đột nhiên Tần Bắc Vực mở mắt.

Bốn mắt nhìn nhau, động tác trên tay tôi cứng đờ.

Bị bắt quả tang đùa giỡn mỹ nam, xin hỏi, còn có tình huống nào x/ấu hổ hơn tình huống này không ạ?

15.

“Sờ đủ chưa?” Giọng nói trầm thấp có chút từ tính.

Theo bản năng tôi lắc đầu: “Chưa.”

Ngẫm lại, lại vội vàng gật đầu: “Sờ đủ rồi.”

“Không đúng, tôi…”

Nói sao cũng không đúng, dứt khoát, tôi không giải thích nữa.

Tôi nghiêm trang đứng dạy: “Theo lý thuyết, ân c/ứu mạng phải lấy thân báo đáp, tôi sờ cũng là chuyện hợp tình hợp lý.”

Không cho Tần Bắc Vực có cơ hội mở miệng, tôi nói tiếp: "Được rồi, anh đã tốt rồi, chúng ta tạm biệt từ đây.”

Tôi nhấc chân bước đi.

Trong lòng không khỏi vui mừng.

May mà từ khi biến thành zombie tôi đã hoàn toàn thay đổi, Tần Bắc Vực không nhận ra gương mặt tôi đang đỏ lên.

“Đợi đã.”

“Sao?” Tôi không nhịn được quay đầu lại hỏi, "Không lẽ anh định lấy thân báo đáp thật?”

Nhăn nhăn mày, Tần Bắc Vực đi tới: “Cô đã c/ứu tôi, tôi muốn tặng cô một món đồ, để biểu thị lòng biết ơn của tôi.”

“Thứ gì?”

“Cho tôi mượn giấy và bút một lát.”

Xoẹt xoẹt xoẹt...

Sau một hồi viết đi/ên cuồ/ng, Tần Bắc Vực gấp giấy lại: “Chờ tôi đi xa rồi hãy mở ra, biết chưa?”

Đôi mắt thâm thúy của anh ấy nhìn chăm chú vào tôi, luôn cảm thấy có chút ý tứ gì khác.

M/a xui q/uỷ khiến thế nào mà tôi gật đầu.

Đợi đến khi bóng dáng Tần Bắc Vực biến mất không thấy đâu nữa, tôi dùng tốc độ nhanh nhất mở tờ giấy ra. Chỉ thấy bên trên giấy viết là: Câu thứ năm trong mười câu hỏi khó nhất thế giới.

Chỉ có đề bài, không có đáp án.

Cuối tờ giấy, Tần Bắc Vực viết: "Hy vọng lần sau chúng ta gặp lại, cô có thể giải ra đề này rồi.”

Mới vừa thả lỏng được một lúc, lại phải giải đề sống quay ngày, tôi kiểu: “…”

Hối h/ận, bây giờ cực kỳ hối h/ận.

Hối h/ận không cắn một phát cho Tần Bắc Vực ch*t tươi!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
12 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đường Hạ Sách

Chương 8
Trưởng tỷ vốn là bậc khuê tú nức tiếng kinh thành. Còn kẻ hèn này, chỉ là nhị cô nương lười biếng, nét chữ xấu xí như gà bới. Các công tử thế gia gửi thư tình tới, kẻ hèn này thay tỷ tỷ hồi âm, lời lẽ vô cùng thẳng thừng: 【Ngươi hình dung như quả bí lùn, thơ từ thì như phân chó, chớ có tới làm phiền tỷ tỷ ta.】 【Đồ xấu xí nhà ngươi, hãy an phận nằm dưới đất mà làm cóc ghẻ, đừng hòng mơ tưởng tới tỷ tỷ ta.】 Kẻ hèn này liên tiếp hồi ba lá, tỷ tỷ lập tức ban thưởng cho ba tòa trang viên lớn. Thế là kẻ hèn này tha hồ trổ tài, mỗi bức thư hồi đáp đều là lời lẽ sắc bén, đâm thấu tâm can. Cho đến khi Nhiếp chính vương quyền khuynh triều chính, cầm theo lá thư "bí lùn" mà kẻ hèn này viết, vẻ mặt nửa cười nửa không bước vào trang viên: "Nhị cô nương họ Triệu, quả thật văn tài xuất chúng a."
Cổ trang
0
Quy Hạc Chương 9