Ta thăng cấp một mình

Chapter 38

02/04/2025 17:52

**Chương 38: Kỹ Năng Mới Và Tốc Độ Săn Quái Tăng Vọt**

---

**[Kỹ Năng: Dash Lv. 2]**

*Kỹ năng chủ động.*

*Mana tiêu hao: 5*

Khi kích hoạt, tốc độ di chuyển tăng **40%**. Trong thời gian duy trì, tiêu tốn **1 Mana/phút**.

*"Tốc độ của mình đã tăng lên rõ rệt."*

Từ 30% lên 40% - một bước nhảy vọt đáng kể. Đúng là kỹ năng này xứng đáng được nâng cấp sau bao lần sử dụng liên tục.

**[Kỹ Năng: Kỹ Thuật D/ao Găm Cao Cấp Lv. 1]**

*Kỹ năng bị động.*

*Mana tiêu hao: Không*

*Chuyên dụng cho d/ao găm.*

Nhờ rèn luyện lâu dài, giờ đây bạn đã thành thạo vũ khí này. Gây thêm **33% sát thương** khi sử dụng d/ao găm.

*Hiệu ứng sát thương bổ sung!*

Việc chỉ tập trung vào d/ao găm đã đơm hoa kết trái. Giờ thì các vũ khí khác chắc chắn sẽ kém hiệu quả hơn, nhưng với Jin-Woo - người đã gắn bó với **Nanh Độc Kasaka** - đây chính là tin vui. Anh chẳng có ý định đổi sang vũ khí nào khác.

**[Kỹ Năng: Nhắm Yếu Huyệt Lv. 1]**

*Kỹ năng chủ động.*

*Mana tiêu hao: 70*

*Chuyên dụng cho d/ao găm.*

Bạn đã nắm bắt cách tấn công tối ưu: x/á/c định điểm yếu của kẻ địch và **gây sát thương chí mạng**.

*"Cách tấn công tối ưu…"*

Jin-Woo chợt nhớ lại những pha kết liễu Kahng Tae-Sik và lũ x/á/c sống. Lúc lưỡi d/ao đ/âm trúng, anh đã **cảm nhận rõ ràng** sự kết thúc của trận chiến. Giờ đây, kỹ năng này chính là cơn mưa rào giữa sa mạc - thứ anh khao khát bấy lâu!

---

### Ngày Thứ Hai: Bão Táp Tốc Độ

**[Level up!] [Level up!] [Level up!]**

Với kỹ năng tấn công mới, tốc độ săn quái của Jin-Woo tăng chóng mặt. Yu Jin-Ho đứng nhìn há hốc mồm khi từng con quái ngã xuống chỉ sau một nhát d/ao chính x/á/c vào điểm yếu.

*"Đại ca… giấu skill mạnh thế này sao?!"*

Trong lòng Jin-Ho dâng trào sự ngưỡng m/ộ. *"Dễ dàng hạ gục cả nhóm Hunter hạng C, chắc chắn anh ấy phải là hạng B hoặc cao hơn…"*

Nhưng đi kèm tốc độ là một nhược điểm: Jin-Ho chẳng có việc gì làm ngoài đứng nhìn và thu thập vật phẩm. *"Mình thành kẻ vô dụng mất rồi!"* - cậu ta thầm than.

**[Bạn không thể sử dụng kỹ năng do thiếu Mana.]

[Bạn không thể sử dụng kỹ năng do thiếu Mana.]**

Jin-Woo nhíu mày sâu hơn. *‘Lại nữa??’*

Để lấp đầy MP đã cạn kiệt, anh lập tức triệu hồi một lọ "potion" m/ua từ Cửa hàng.

**“Cái gì vậy, Đại ca?”**

Yu Jin-Ho tỏ ra vô cùng hứng thú.

Ở cạnh Jin-Woo đồng nghĩa với việc cậu được chứng kiến vô số thứ khó tin. Và giờ, cậu ta tò mò đến phát đi/ên lên về thứ chất lỏng màu xanh mà Jin-Woo liên tục uống.

**“Cái này á?”**

Jin-Woo trì hoãn câu trả lời, đọc lại thông tin về potion:

**[Vật phẩm: MP Potion]

Độ hiếm: E

Loại: Tiêu hao

Th/uốc dạng lỏng phục hồi Mana. Khi sử dụng, hồi 500 điểm MP. Có thể lưu trữ trong Kho đồ nhưng không thể chuyển cho người khác.**

Dòng mô tả ghi rõ potion không thể trao cho người khác.

*‘Nếu cố đưa thì sao nhỉ?’*

Lần này đến lượt Jin-Woo tò mò. Anh đưa lọ MP potion cho Yu Jin-Ho.

Thế nhưng, chai th/uốc lặng lẽ biến mất ngay khi chạm vào tay Yu Jin-Ho, y như lúc nó xuất hiện.

**“Đại ca… đây là ảo thuật hả??”**

*‘À, nên mới nói không thể chuyển cho người khác.’*

Jin-Woo lại học thêm được điều mới.

Vật phẩm không thể chuyển giao sẽ biến mất khi người khác chạm vào. Vậy nếu không dùng tay thì sao?

Jin-Woo mở Cửa hàng, m/ua một lọ potion mới.

Lần này không phải MP potion quen thuộc mà là HP potion với dạng chất lỏng đỏ sẫm.

Ngay khi giao dịch hoàn tất, potion tự động hiện ra trong tay anh.

**“Đại ca!! Thần kỳ quá! Nó chuyển sang màu đỏ rồi!”**

Yu Jin-Ho tưởng đây là trò ảo thuật khi MP potion biến mất và thay bằng HP potion.

Thực ra, Jin-Woo đổi loại potion có lý do chính đáng.

*‘Xem thử potion có tác dụng với người khác không.’*

Anh ra lệnh cho Yu Jin-Ho:

**“Cúi xuống, há miệng và ngẩng mặt lên.”**

**“Như… như này ạ?”**

**“Ừ. Giữ nguyên đừng cử động.”**

Jin-Woo nghiêng lọ HP potion. Chất lỏng đỏ chảy vào miệng Yu Jin-Ho.

*Ực.*

Đột nhiên, Yu Jin-Ho trợn mắt:

**“Ơ?! Chuyện gì vậy Đại ca? Sao em thấy khỏe hẳn ra?”**

Sau hồi làm "người vác hành lý" mệt lả, sắc mặt Yu Jin-Ho bỗng hồng hào chỉ trong chớp mắt.

Jin-Woo mỉm cười hài lòng.

*‘Vậy trao theo cách này thì được.’*

Lại học thêm một mẹo hay.

Từ giờ, anh có thể chữa thương cho người khác dù không có Healer. Điều này chắc chắn hữu ích trong tương lai.

**“Cứ báo nếu mệt nhé. Anh có cả đống thứ này.”**

Dĩ nhiên, đây không phải lòng hảo tâm.

Nếu "porter" mệt mỏi khiến tốc độ di chuyển giảm, hiệu suất săn quái cũng tụt theo. Đằng nào thì thiệt cũng về anh.

Suy nghĩ ấy thúc đẩy hành động, nhưng Yu Jin-Ho đâu biết được.

***

“Đại ca….”

“Đi thôi.”

Yu Jin-Ho vô cùng xúc động khi thấy Jin-Woo quan tâm đến mình. Chưa kể, cậu còn kinh ngạc trước khả năng siêu phàm của anh. Lau vội nước mắt, Jin-Ho vội vã đuổi theo bóng lưng đang rời đi của Jin-Woo.

***

**Ngày thứ ba.**

“À, đúng rồi. Đại ca nhận cái này.”

Yu Jin-Ho lục trong túi trang bị rồi đưa cho Jin-Woo một cuốn sổ ngân hàng kèm dấu đóng đỏ chót.

“Cái gì đây?”

“Tiền b/án tinh thể m/a thuật thu được trong hai ngày qua đấy ạ.”

Jin-Woo hơi cáu khi thằng nhóc quên mất chuyện này, lại còn đưa giữa hầm ngục đầy quái nguy hiểm. Nhưng cơn tức vụt tan khi anh thấy con số trong sổ.

*‘600.000.000 won?!’* (TL: ~535.500 USD)

Jin-Woo chớp mắt nhìn lượng tiền khổng lồ.

“Cậu đưa tôi toàn bộ tiền b/án tinh thể sao?”

Yu Jin-Ho gật đầu:

“Vâng ạ! Em đi đột kích không phải vì tiền. Vả lại, toàn bộ quái đều do Đại ca tiêu diệt. Sao em dám vô liêm sỉ đòi chia?”

Ánh mắt Jin-Ho lấp lánh như trẻ con chờ khen. *‘Ôi trời… Nhìn thằng nhóc này xem?’*

Jin-Woo nhận ra thái độ của Jin-Ho đã thay đổi sau vài ngày cùng chiến đấu. Từ chỗ gượng ép theo đuổi dù sợ hãi, giờ cậu ta như đứa em trai ngưỡng m/ộ anh hùng. *‘Hóa ra cũng đáng yêu đấy chứ.’*

Anh mỉm cười:

“Vậy tôi nhận nhé?”

“Em – Yu Jin-Ho – trông giống kẻ thất hứa sao, Đại ca?”

Jin-Woo cười tươi, vỗ nhẹ cuốn sổ:

“Cảm ơn. Tôi rất biết ơn.”

“Không, phải em cảm ơn Đại ca mới đúng!!”

Yu Jin-Ho lập tức cúi gập người 90 độ. Thật là cảnh tượng kỳ quặc khi khó phân biệt được ai là người cho tiền.

***

**Cùng lúc, bên ngoài hầm ngục...**

Những “đồng đội” chờ đợi cũng hình thành thói quen gi*t thời gian. Ngay khi trưởng nhóm Yu Jin-Ho và trợ thủ (?) Seong Jin-Woo vào Cổng, các Thợ Săn còn lại trải khăn picnic, bắt đầu giải trí. Hoạt động phổ biến nhất? Tất nhiên là c/ờ b/ạc.

Năm người ngồi vây quanh, vừa đ/á/nh bài vừa tán gẫu:

“Chúng ta ‘tham gia’ bao nhiêu cuộc đột kích rồi?”

“Hôm kia 3, hôm qua 2, hôm nay đã 2 hầm. Tổng 7.”

“Hai người đó đột kích liên tục thế không sao sao? Bình thường phải nghỉ cả tuần sau mỗi hầm chứ?”

“Aigoo. Lo cho họ làm gì? Xem kìa, mỗi lần ra khỏi Cổng, họ chẳng thở dốc. Lại còn được 3 triệu mỗi trận. Phúc lớn rồi! Đến lượt cậu đấy, lật bài đi.”

Quả thực, Jin-Woo và Yu Jin-Ho chẳng hề tỏ vẻ mệt mỏi dù lịch trình dày đặc. Tất nhiên, họ không biết rằng nhờ những lọ th/uốc thần kỳ, hai người mới có thể hoàn thành 1/3 kế hoạch 19 hầm ngục trong thời gian ngắn.

Một lát sau, bề mặt đen kịt của Cổng rung nhẹ. Hai bóng người bước ra.

---

“Ôi, trưởng nhóm đột kích ngất rồi.”

“Được rồi, dọn dẹp chỗ này đi.”

Những Thợ Săn bắt đầu chuẩn bị rời đi mà không cần ai ra lệnh.

“Này, cậu kia. Lo mấy hành lý đằng kí đi.”

“Đánh thức người đó dậy đi. Kiểm tra kĩ đừng để quên thứ gì.”

Các Thợ Săn di chuyển nhịp nhàng như một cỗ máy. Ngay cả người đang ngủ cũng bật dậy, nhanh chóng sẵn sàng di chuyển đến địa điểm mới.

“Xong hết rồi! Lên đường thôi!”

Mọi người dần quen với cách “đi/ên rồ” này khi phá giải hầm ngục.

***

Văn phòng Hội Bạch Hổ, cùng quận.

Trưởng phòng Đội 2, Ahn Sahng-Min, đã gào thét từ sáng sớm.

“Ngài Hyun!! Ông định làm gì vậy?! Ngày mai là lịch huấn luyện tân binh, vậy mà đến giờ vẫn chưa đặt trước được Cổng nào?! Trả lời tôi đi, Phó phòng!!”

Phó phòng Hyun Ki-Cheol cúi gằm mặt, x/ấu hổ:

“X-Xin lỗi Trưởng phòng. Có một đội đột kích liên tục đấu giá chiếm hết tất cả Cổng hạng C trong khu vực của chúng ta…”

“Cái gì?! Vậy sao không trả giá cao hơn? Hội chúng ta thiếu tiền hay thiếu người?! Rốt cuộc vấn đề là gì?!”

“Tôi đã thử rồi, nhưng…”

“Hử?! Ông còn dám cãi à?!”

Tiếng quát của Ahn Sahng-Min khiến toàn bộ Đội 2 ch*t lặng.

Lâu lắm rồi ông ấy mới nổi trận lôi đình đến thế.

Hội Bạch Hổ là một trong năm Hội hàng đầu Hàn Quốc. Mỗi nhân viên ở đây đều ưu tú, không ngoại lệ.

Ngay cả Hyun Ki-Cheol cũng là người tài năng, từng làm việc chính x/á/c suốt nhiều năm. Ấy vậy mà giờ lại để tuột hết Cổng hạng C – thứ tối cần thiết cho đợt huấn luyện tân binh!

Đây quả thực là một sai lầm nghiêm trọng.

Đội 2 của Ahn Sahng-Min chuyên phụ trách tuyển dụng và đào tạo Thợ Săn mới, trong khi Đội 1 quản lý lịch trình của các Thợ Săn chủ lực.

“X-Xin hãy xem cái này trước, Trưởng phòng!”

Hyun Ki-Cheol vội đẩy chiếc máy tính về phía cấp trên.

“Cái quái gì thế này?!”

Ahn Sahng-Min định gầm lên, nhưng rồi há hốc mồm khi thấy con số trên màn hình.

“H-Hai trăm năm mươi triệu Won?! Có thằng đi/ên nào trả 250 triệu Won cho một Cổng hạng C thôi sao?!”

Hết.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm

Tình Yêu Cuồng Nhiệt Từ Khi Kết Hôn

Chương 8
Hai nhà Chu, Lâm muốn liên hôn với nhau, nhưng người chị thà chết cũng không chịu gả. Cô em gái từ nhỏ lớn lên ở Hàng Thành được đón đến thành phố Kinh Bắc để xem mắt với một người đàn ông chưa từng gặp mặt. Trước khi đến, Lâm Tự Thu đã nghe ngóng được rằng Chu Vọng Tân là người kiêu ngạo khó bảo, phóng túng bạc tình, so với một người luôn được xem là cô gái ngoan ngoãn như cô thì đúng là một trời một vực. Vốn tưởng rằng anh sẽ từ chối cuộc xem mắt này. Nhưng chẳng thể ngờ, Chu Vọng Tân lại gật đầu đồng ý. Sau khi kết hôn, Lâm Tự Thu đi theo chủ biên đến phỏng vấn Chu Vọng Tân. Anh vẫn phong thái tản mạn, kiêu ngạo như trước, chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út tỏa sáng rực rỡ. Chủ biên nhìn thấy chiếc nhẫn của anh liền cẩn thận hỏi: “Chu tổng đã kết hôn rồi sao?” Ánh mắt anh thản nhiên lướt qua mọi người, dừng lại trên đôi mắt đang hoảng loạn của Lâm Tự Thu, anh cười như không cười rồi khẽ gật đầu: “Kết rồi.” Mọi người đều kinh ngạc. Tim Lâm Tự Thu lặng lẽ đập nhanh hơn, cô cố ý né tránh tầm mắt của anh, nhưng lại nghe thấy anh lười biếng bồi thêm một câu: “Hôm nay cô ấy cũng có mặt ở đây.” Trong cuộc hôn nhân này, lúc đầu Lâm Tự Thu rất sợ Chu Vọng Tân, về sau cô công khai phớt lờ anh, nhẫn cưới cũng không đeo, lại còn tuyên bố với bên ngoài mình vẫn độc thân. Chu Vọng Tân bắt đầu ghen tuông và bất mãn, anh bắt đầu mong cầu tình cảm này càng ngày càng bền lâu. Cô vẫn giữ dáng vẻ ngoan ngoãn đó, nhưng vào một ngày nọ, cô lại lấy ra một bản thỏa thuận ly hôn bắt anh ký tên. Chu Vọng Tân giẫm lên những mảnh giấy vụn nát dưới đất, anh cầm lấy chiếc nhẫn cưới mà Lâm Tự Thu đã tháo ra rồi lồng lại vào ngón áp út của cô, giọng nói trầm thấp mà kiên định: “Ly hôn ư, anh không đồng ý.” Anh nắm chặt lấy cổ tay cô không chịu buông, chiếc nhẫn đeo đã lâu chưa từng tháo ra trên ngón tay anh cộm lên khiến cô cảm thấy đau nhức.
Hiện đại
Ngôn Tình
Ngọt Ngào
373
Bại Tướng Chương 50: Em không ngốc, em là em bé thông minh.
Ban Ngày Là Thầy Lâm, Ban Đêm Là Bảo Bối Chương 65: Người đến trường sớm nhất