Sau khi về đến nhà, tôi nhìn chằm chằm vào cô em gái Lâm Sương đang học cấp 3, con bé đang ôm điện thoại nhắn tin nhiệt tình. Nghĩ đến hậu quả của tôi và nó trên bảng bình luận, tôi suýt chút nữa đứng không vững.
Tôi gi/ật lấy điện thoại của nó, mặc kệ nó hét lên, mở khung chat với Vu Tịch ra. Tin nhắn gần nhất là khoản tiền 100 ngàn mà Vu Tịch chuyển cho nó.
Tôi tức đến run tay, túm lấy tai Lâm Sương, nhìn vẻ mặt chột dạ của nó mà vừa gi/ận vừa thương: "Dùng ảnh của anh để yêu qua mạng?! Lâm Sương, hôm nay anh không cho em một trận thì anh không phải là anh trai em!"
Lâm Sương sợ hãi ôm đầu chạy trốn, miệng không ngừng kêu lên: "Anh! Anh! Anh nghe em nói đã! Tự do yêu đương mà! Đây là em tìm chồng cho anh đấy! Vừa có tiền lại vừa đẹp trai! Anh... anh đừng đ/á/nh mà a a a!"
Tôi đã cho Lâm Sương một trận, nhưng không ra tay quá nặng, chỉ để nó nhớ đời.
Cô bé da mặt mỏng, lau nước mắt khóc lóc thảm thiết: "Em... em... em chỉ là không muốn anh vất vả như vậy nữa... nhà mình vẫn còn n/ợ phải trả... số tiền lớn như vậy, sẽ làm anh mệt ch*t mất hu hu hu... Những số tiền này đều là cậu ta tự nguyện chuyển cho em... em, em chưa tiêu một xu nào cả!"
Tôi im lặng một lúc, lòng hơi mềm lại, lau nước mắt cho nó rồi nói: "Được rồi, đừng khóc nữa. Lần sau không được làm thế nữa. Anh có khả năng tự ki/ếm tiền."
Ngay trước mặt nó, tôi chuyển trả lại số tiền cho Vu Tịch.
Sau đó gửi tin nhắn chia tay: "Xin lỗi, em gái tôi lấy ảnh AI trên mạng để lừa cậu yêu đương, tôi đã giáo huấn nó một trận rồi. Tiền đã trả lại, thật sự rất xin lỗi. Chúng ta kết thúc tại đây thôi."
Đầu dây bên kia nhanh chóng gửi lại một dấu chấm hỏi: "??????"
Nhớ lại cảnh Vu Tịch nhìn ảnh của mình mà làm chuyện đó, tôi nảy ra chút ý định trả th/ù: "Ảnh AI ghép thôi, chắc cậu không tin là thật chứ? Thật sự xin lỗi vì đã để cậu ảo tưởng về một khuôn mặt không có thật..."
Xong xuôi, tôi lập tức xóa tài khoản rồi bỏ chạy. Tôi cố tình khiêu khích là vì tôi hiểu Vu Tịch, với tính cách của cậu ta, chắc sẽ không kể chuyện mất mặt này ra ngoài đâu.
Tôi thở phào một hơi, kịp thời ngăn chặn tổn thất là tốt rồi. Đắc tội với thụ vạn người mê, đám công của cậu ta chẳng ném tôi xuống biển cho cá ăn sao?
Bảng bình luận xuất hiện đầy dấu chấm hỏi:
[???]
[Ông anh này tỉnh táo phết nhỉ???]
[Không phải, anh ta không sợ nam chính vì tức gi/ận mà đi lùng sục rồi đ/á/nh cho một trận sao?!]
...
Bình luận nói đúng, ở bên cạnh Vu Tịch chẳng khác nào mang theo quả bom hẹn giờ. Con người không thể vì tiền mà không cần mạng. Nếu không được nữa, chắc tôi phải chuyển trường thôi. Ở bên cạnh nam chính vạn người mê, ngày nào cũng nơm nớp lo sợ, tôi sắp phát đi/ên rồi đây.