Tôi ngồi trên ghế xích đu ngoài bãi cỏ sân sau, ngẩng đầu nhìn trời đêm, ngẩn ngơ.
Giang Tri Đình lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh, đưa cho tôi một ly nước ấm.
Tôi không đón lấy, anh ta bèn cứ cầm ly nước trong tay.
Chúng tôi cứ im lặng ngồi như thế, cho đến tận lúc tôi về phòng, cả hai đều không ai lên tiếng, cứ như đang ngấm ngầm so kè với nhau.
Chẳng biết đã là ngày thứ mấy.
Hôm nay, tôi bỗng thấy thật vô vị, bèn uể oải nhìn trăng, cất tiếng.
"Giang Tri Đình, anh không cần về Bắc Thượng làm việc sao?"
Giang Tri Đình không nhìn trăng, mà chỉ nhìn tôi.
"Anh đã dùng bốn năm thời gian, chỉ để đổi lấy kỳ nghỉ này."
Chẳng hiểu sao, nghe câu này tôi lại thấy buồn đến lạ.
"Em không hiểu."
Tôi thở dài, có biết bao điều muốn hỏi, nhưng cuối cùng lại chẳng thể thốt nên lời.
"Ngủ ngon."
Tôi đứng dậy định đi thì bị anh ta nắm lấy cổ tay.
Lòng bàn tay anh ta lành lạnh, tôi không quay đầu lại.
"Hôm đó anh không say."
Anh ta cũng thở dài một hơi, mang theo chút n/ão nề.
"A Nhứ... không có người nào tên A Nhứ cả."
Như thể pháo hoa tích tụ đầy lồng ng/ực bỗng n/ổ tung rồi vỡ nát, tôi cứng đờ người, cổ họng đắng ngắt vị th/uốc sú/ng.
"Vậy... tại sao chứ?"
Gió đêm cuối thu từng cơn thổi qua, rất lâu sau, tôi mới nghe thấy giọng nói của Giang Tri Đình hòa trong gió.
"Anh sợ mình không thể trở về."
Anh ta cười khẽ một tiếng:
"Thẩm Lam, năm đó em mới mười tám tuổi."