​Bà Shaman vội vàng cởi bỏ gói đồ trên người, lục tìm khắp nơi: ​“Tôi cũng có mang theo m/áu gà đen! Đợi tôi một chút!”

​Nhưng không kịp nữa rồi.

Sức lực vô hình đang kéo lê cô gái bỗng dưng tăng mạnh.

​Tôi hoảng lo/ạn không kịp suy nghĩ, rút mấy lá bùa vàng trong túi ra mà ném tới.

​Chạm vào không khí nhuốm chu sa, bỗng nhiên bốc lên một làn khói xanh!

​Hóa ra những pháp khí bố tôi m/ua vẫn có tác dụng.

​Mừng như bắt được vàng, tôi vội buông cô gái ra, rút ngay thanh ki/ếm gỗ đào đeo bên hông, ch/ém mạnh vào khoảng không trước mặt cô gái.

​Ngoài tôi ra, còn có mấy thanh ki/ếm gỗ đào khác cũng đ/âm tới.

​Là những thầy trừ tà khác.

​“C/ứu người trước, lát nữa sẽ trị tội cậu sau.” Dương sư phụ ném lại một câu cho đệ tử rồi lôi ra cái ống mực, vẩy mực về hướng lệ q/uỷ đang lơ lửng giữa không trung.

Lệ q/uỷ vô hình kia bị tấn công từ hai phía, nới lỏng tay ra khỏi cổ cô gái.

​“Mọi người cùng kéo về phía sau!” Cô đồng hô to, cô gái dần được kéo trở lại hành lang.

​Bà Shaman vừa gi*t con gà đen, viết xong lá bùa liền nhúng vào m/áu tươi: “Được rồi được rồi, mọi người tránh ra một chút!”

​Rồi bà vừa đọc chú vừa ôm chậu m/áu hất mạnh lên không trung.

Sức lực kéo lê cô gái lập tức tan biến.

​Trong mùi tanh nồng nặc, trời đất ổn định trở lại, cơn gió dữ dần suy yếu.

​Cô gái dính đầy m/áu, mặt mày cũng dần tỉnh táo.

​Lúc này, hai chân cô vắt ngang qua lan can, một chân lơ lửng giữa không trung, một chân nằm trong tay mọi người.

​Nhìn thấy vị trí mình đang treo lơ lửng, mặt cô lập tức tái mét.

​“Không sao đâu, lệ q/uỷ đã bị đuổi đi rồi.” Cô đồng an ủi, mọi người vội cố gắng kéo cô vào trong hành lang.

​Nhưng ngay giây sau, đôi mắt cô gái bỗng giãn rộng, gương mặt đầy kinh hãi.

Cô thét lên một tiếng, rồi bỗng dưng lao mình xuống dưới.

​Cô vẫn rơi xuống lầu!

​“C/ứu tôi...” Giọng cô gái đột ngột tắt lịm.

​Tôi vội vàng chạy đến, bám vào lan can nhìn xuống.

​Đôi mắt cô trợn ngược, sau gáy đ/ập trúng tảng đ/á lớn giữa đường, m/áu loang ra thành vũng.

​Cô ch*t rồi.

​Bên cạnh th* th/ể, những lá bùa vàng tôi ném ra bay tán lo/ạn.

​Giữa đó còn lẫn một lá bài Tarot, Tòa tháp.

​Trên lá bài, tòa tháp bị sét đ/á/nh trúng, lửa ngút trời, những kẻ x/ấu số rơi từ cửa sổ xuống...

​Thì ra là vậy!

Tử thần, Tòa tháp.

​Bài Tarot đã sớm báo trước cho tôi biết, cô sẽ phải ch*t.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm