Hàng Xóm Biến Mất

Chương 11

01/07/2025 17:57

Ngắm nghía con gái một lúc lâu, tôi đặt con lên giường trong phòng ngủ, rồi quay ra phòng khách.

Không có con gái quấy rầy, vợ tôi ôm chầm lấy tôi, nước mắt giàn giụa nói: "Em sợ lắm, em sợ sẽ không bao giờ gặp lại anh nữa."

"Đồ ngốc, chuyện nhỏ mà, có gì đ/áng s/ợ?"

Tôi nhẹ nhàng vuốt ve tóc vợ, hỏi giọng dịu dàng: "Sau khi anh đi, cảnh sát có hỏi em gì không?"

Vợ tôi lau nước mắt: "Hỏi rất nhiều, còn có người cầm máy móc lục lọi trong nhà, không biết họ định làm gì."

"Vậy sao?"

Tôi gi/ật mình, Triệu Chấn hành động nhanh thật, đã sắp xếp người đến khám nghiệm nhà tôi rồi.

Nhưng có vẻ như anh ta không tìm thấy manh mối hữu ích nào, nếu không thì tôi đã không được thả ra.

Ngay lúc đó, tôi ôm vợ hỏi về những gì cô ấy đã nói với cảnh sát.

Giống như tôi dự đoán, vợ về nhà mẹ đẻ hơn hai tháng, chẳng biết gì cả, cảnh sát đương nhiên không hỏi được gì từ cô ấy.

Tôi lại an ủi vợ một lúc, bảo cô ấy vào phòng ngủ cùng con gái, lát nữa ăn sáng tôi sẽ gọi.

Nhưng vợ tôi không chịu, nói muốn ở bên cạnh tôi.

Thấy vậy, tôi ôm cô ấy ngồi trên ghế sofa, đến khi tôi chuẩn bị nấu ăn, cô ấy bỗng nhiên hỏi:

"Vợ chồng nhà họ Đỗ có phải do anh gi*t không?"

[...]

Tôi trách: "Câu này không thể nói bậy được, chồng em là người thế nào, em không rõ sao?"

"Nhưng cảnh sát…"

Vợ chưa nói hết câu, đã bị tôi ngắt lời:

"Lời cảnh sát nói chỉ nên nghe cho biết thôi, không đáng tin. Họ chỉ muốn lập công, đổ tội bừa bãi. Nếu anh là hung thủ, họ có thể thả anh về không?"

Vợ tôi còn muốn nói nhưng tôi đã trực tiếp đẩy cô ấy vào nhà vệ sinh:

"Đi rửa mặt đã, lát ăn cơm. À, th/uốc mang về chưa? Đừng quên uống th/uốc."

Dưới sự thúc giục liên tục của tôi, vợ miễn cưỡng rửa mặt và uống th/uốc.

Ăn sáng xong, con gái cũng tỉnh dậy, tôi cho con ăn xong thì cùng vợ đỡ con gái, dạy bé tập đi.

Đã hai tháng rồi, kể từ lần Đỗ Chi Trinh và vợ hắn chặn cửa ch/ửi bới, khiến vợ tôi lên cơn trầm cảm, suýt nữa làm rơi con gái, phải về nhà mẹ đẻ dưỡng b/ệnh, hai bố con tôi đã hai tháng trời không đoàn tụ với cô ấy.

Tuy ngoài cửa thỉnh thoảng vẫn có cảnh sát ra vào 1603, nhưng hoàn toàn không ảnh hưởng đến tâm trạng tôi lúc này.

Trong phòng khách, người vợ xinh đẹp và cô con gái đáng yêu, khung cảnh hạnh phúc này khiến tôi cảm thấy thư thái, lại một lần nữa cảm thấy may mắn vì quyết định ngày trước.

Mấy ngày tiếp theo, tôi đắm chìm trong cuộc sống hạnh phúc bên vợ con, ngày nào cũng ngoài việc thì chăm con, dọn dẹp nhà cửa, bghĩ cách nấu những món ngon cho vợ con.

Trong thời gian này, Triệu Chấn đến tìm tôi vài lần, nhưng tôi đều im thin thít, bất kể anh ta hỏi gì tôi đều trả lời không biết, bị dồn vào đường cùng thì tỏ ra bất cần, bảo anh ta đưa bằng chứng ra.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Tôi Không Còn Bám Lấy Đối Tượng Yêu Qua Mạng Lạnh Nhạt Nữa

Chương 10
Để huấn luyện đối tượng yêu qua mạng vốn lãnh cảm, tôi lúc nào cũng cố ý quyến rũ anh ấy: 【Bảo bối, em mới mua một đống đồ hay ho rồi chui vào trong chăn tự chơi một mình nè, lúc em dùng anh có muốn nghe không?】 Anh ấy đáp lại tôi: 【Được.】 Dù anh ấy không mấy hứng thú, nhưng tôi vẫn vui vẻ bật cuộc gọi thoại lên. Lúc này, đạn mạc bất ngờ xuất hiện trước mắt tôi: 【Nữ phụ đã nỗ lực đến mức này rồi, tiếc là nam chính vẫn chẳng có chút hứng thú nào với cô ta.】 【Sáng nay, bạn cùng phòng của nữ phụ vô tình nhìn thấy ảnh cơ bụng của anh người yêu qua mạng lưu trong điện thoại nữ phụ, liền ra giá hẳn một trăm nghìn nhân dân tệ để nữ phụ nhượng lại anh này cho cô ta, thế mà nữ phụ còn không chịu đấy.】 【Tôi khuyên nữ phụ tốt nhất là bán lại đi, bằng không về sau hai người họ cũng tự yêu nhau thôi.】 【Nữ phụ vẫn chưa biết nam chính chính là thái tử gia nhà ông chủ của bố cô ta đâu nhỉ? Mỗi lần nữ phụ đến nhà, anh ta đều rất lạnh nhạt, có gặp mặt ngoài đời thì cũng chẳng bắn ra tia lửa tình nào đâu.】 【Bạn cùng phòng với nam chính đều có tiền, ở bên nhau đúng kiểu môn đăng hộ đối. Sau này nam chính biết chuyện nữ phụ từ chối bán lại mình, ôm hận vì cô ta làm lỡ dở hai người họ, chỉ dùng một câu nói đã khiến bố nữ phụ bị sa thải.】 Cuộc gọi thoại vừa kết nối, tôi đột nhiên cúp máy. Tôi ủ rũ nói: 【Tự nhiên em hết muốn cho anh nghe rồi.】
28
11 Thờ Ơ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm