Thấy Khung Chat, Tôi Và Kim Chủ HE

Chương 9

12/07/2025 19:42

Tôi hoàn toàn choáng váng.

Bình luận vắng bóng từ lâu bỗng ào ạt trào dâng trong khoảnh khắc này:

‘Khà khà khà, rốt cuộc vẫn đi theo hướng tình yêu cưỡng ép.’

‘Cảnh kịch ly kỳ nhất toàn truyện sắp bắt đầu!’

‘Gần đây chúng ta... cố ý không nhắc nhở cậu ấy, làm vậy có phải không ổn lắm không?’

‘Bé à, thật sự xin lỗi, quá nhạt nhẽo, chúng tôi rất muốn xem cảnh em bị... ấy.’

‘Bé à, này, thực ra dù chúng tôi có nhắc trước đi nữa, cũng không thay đổi được hướng phát triển cốt truyện đâu, bị cưỡng ép là số phận của em. Em chấp nhận đi.’

Tôi nuốt nước bọt, tôi tiêu rồi.

Lục Hành Vân từ từ bước vào cửa.

Tôi tuyệt vọng nhìn hắn tiến lại gần từng bước một.

Nhưng hắn bước qua tôi, bước thẳng về phía Trần Nhược Quân.

Ánh hoàng hôn cam vàng chiếu qua cửa sổ, rơi vào đôi mắt trong vắt như pha lê của hắn, nhưng rồi lại hóa thành mây đen cuồn cuộn, báo hiệu cơn bão sắp ập tới.

Hắn như con sói đang nhìn chằm chằm con mồi.

Trần Nhược Quân: "Làm... làm gì đấy?"

Lục Hành Vân cởi bộ vest trên người, cúi đầu vuốt ve chiếc khuy tay áo, rồi đưa cho thư ký bên cạnh.

Đột nhiên hắn đ/è Trần Nhược Quân xuống đất, nắm ch/ặt tay đ/ấm từng cú vào mặt anh ta.

M/áu dính trên ngón tay trắng bệch của Lục Hành Vân, đẹp một cách m/a mị.

Hắn vốn luôn tự chủ và lạnh lùng, tôi chưa từng thấy hắn như thế này bao giờ, h/oảng s/ợ lùi về phía cửa.

Nhưng không biết bên ngoài đã có mấy người đàn ông vạm vỡ mặc vest vây quanh từ lúc nào, họ chặn lối thoát của tôi, bịt kín lối ra.

Trần Nhược Quân ôm đầu rên rỉ, dáng người của anh ta không hề thấp hơn Lục Hành Vân, nhưng lại bị đ/á/nh đến mức không thể chống trả.

Tôi ôm đầu co rúm trong góc tường, nghe ti/ếng r/ên rỉ của Trần Nhược Quân ngày càng yếu dần, nhìn ánh hoàng hôn dần tắt, bầu trời chuyển sang màu xám đen.

Lục Hành Vân nhận lấy khăn giấy từ thư ký đưa, lau vết m/áu trên ngón tay, rồi ném vào người Trần Nhược Quân.

Hắn nước về phía cửa, khi đi ngang qua tôi, hắn nhắm mắt lại, ra lệnh: "Dẫn về."

Nói xong liền xuống lầu.

Mấy người đàn ông vạm vỡ mặc vest kéo tôi ra khỏi cửa.

Tôi tiêu rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cẩm nang sinh tồn sai lầm của nam phụ làm màu

Chương 19
Năm thứ ba bị thụ chính “công lược” chiếm lấy cơ thể, cuối cùng hắn cũng hoàn thành cái gọi là nhiệm vụ, trả lại thân thể cho tôi. Tôi chậm rãi mở mắt, bị hai cha con chen chúc ở đầu giường làm giật mình, theo phản xạ— suýt nữa vung tay tát một cái. Ngay lúc đó, trước mắt bỗng lóe lên “bình luận bay”: 【Thụ chính đi rồi à? Vậy giờ trong cơ thể này là nam phụ làm màu kiêu căng ngang ngược kia?】 【Cười chết mất, đúng là nó rồi. Nhưng nam chính với thằng nhóc kia được thụ chính dịu dàng chăm sóc suốt ba năm, còn chịu nổi con này nữa không?】 【Chắc chắn là không. Nếu nam phụ còn dám hung hăng bắt nạt như trước, thì chỉ có nước chờ chết. Nam chính bây giờ đâu còn là bánh bao mềm để nó bắt nạt nữa.】 Tôi cứng đờ, vội dừng động tác. Ép bàn tay suýt vung ra lại, cố nặn ra một nụ cười dịu dàng: “Hai… hai người đang làm gì ở đây vậy?” Chương Hoa không nói gì, chỉ ngây người nhìn bàn tay tôi giấu sau lưng. Sau đó, trong đáy mắt vốn tĩnh lặng như chết kia, từng chút một bùng lên niềm vui như vừa tìm lại được thứ đã mất.
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
208
lật bàn Chương 6