Ta rất hối h/ận.
Rõ ràng biết trước hướng đi của cốt truyện, rõ ràng biết tỷ tỷ sớm muộn cũng sẽ quay về, vậy mà tối hôm đó ta vẫn cho Cố Cảnh Huyên một lời hứa như thế.
Ta biết rõ bản thân có thể sẽ không thực hiện được.
Nếu thời gian có thể quay ngược...
Ta có thể cho hắn một đáp án khác không?
Ta âm thầm hỏi chính mình.
Nhưng câu trả lời lại vô cùng rõ ràng.
Không thể.
Bởi ta căn bản không nỡ nhìn Cố Cảnh Huyên thất vọng.
Chỉ cần nghĩ tới việc lúc ấy nếu ta từ chối, vẻ vui mừng trên mặt hắn sẽ lập tức biến mất, ta đã cảm thấy khó chịu.
Nhưng hiện tại thì sao?
Bây giờ ta phải làm thế nào?
Chuyện ta cố ý tránh mặt Cố Cảnh Huyên, có lẽ hắn cũng đã nhận ra.
Thế nhưng điều khiến ta bất ngờ là hắn lại không tới chất vấn, càng không dính lấy ta như trước.
Điều này khiến ta âm thầm thở phào.
Nhưng cùng lúc ấy, trong lòng lại tràn ngập một cảm giác thất vọng khó tả.
Hóa ra...
Hắn cũng chẳng để ý đến ta nhiều như vậy sao?
Hôm ấy, Cố Cảnh Huyên nói với ta rằng hắn có việc phải ra ngoài một chuyến.
Mặc dù hai mắt mất thị lực nhưng hắn không phải người chẳng làm được gì.
Ta biết bên ngoài hắn có rất nhiều việc cần xử lý, trước đây cũng thỉnh thoảng ra ngoài, vì vậy lần này ta không cảm thấy kỳ lạ.
Mặc dù mấy ngày qua vẫn luôn cố ý tránh hắn, nhưng khi nghe hắn sắp đi, ta lại không nhịn được dặn dò.
“Cẩn thận một chút. Có chuyện gì thì sai Nghiễn Đài chạy việc cho chàng, đừng chuyện gì cũng tự mình làm, càng không được cố gắng quá sức, biết chưa?”
Trên gương mặt anh tuấn của Cố Cảnh Huyên lập tức hiện lên nụ cười nhàn nhạt.
Hắn nâng mặt ta, cúi xuống ngậm lấy cánh môi, khẽ mút một cái rồi mới thấp giọng nói:
“Được, ta sẽ cẩn thận.”
Ta đỏ mặt tiễn hắn ra ngoài.
Cố Cảnh Huyên đi chưa được bao lâu, Lâm phủ đột nhiên phái người tới, nói có chuyện vô cùng quan trọng, phụ thân bảo ta lập tức trở về.
Nghe tin, ta lập tức lo phụ thân mẫu thân xảy ra chuyện, vì vậy chẳng dám chậm trễ, vội sai người chuẩn bị xe ngựa.
Thế nhưng khi ta vội vàng trở về Lâm phủ, nhìn thấy người vừa quen thuộc vừa xa lạ đang đứng trong đại đường, đầu óc lập tức trống rỗng.
Hóa ra...
Cốt truyện đã đến đoạn này rồi sao?
Ta cứ tưởng còn phải chờ rất lâu.
Không ngờ tỷ tỷ đã quay về.
Nghĩ kỹ lại, trong sách tỷ tỷ bỏ trốn khoảng một tháng rưỡi thì trở về, còn bây giờ có lẽ đã gần hai tháng.
Nói vậy, nàng thậm chí còn trở về muộn hơn cốt truyện.
Trước kia tỷ tỷ sống trong nhung lụa, từ nhỏ đã được Lâm gia dốc sức bồi dưỡng, toàn thân luôn toát ra khí chất quý phái, vừa nhìn đã biết là quý nữ thế gia.
Vậy mà chỉ sau gần hai tháng, nàng đã tiều tụy đến mức như già thêm năm sáu tuổi.
Chỉ nhìn dáng vẻ ấy cũng đủ biết những ngày sau khi đào hôn của nàng hẳn chẳng hề dễ chịu.
Nếu không, một người trước kia luôn miệng nói mình và người kia là chân ái cũng chẳng đến mức hối h/ận quay về.
Ta còn chưa nghĩ xong nên dùng biểu cảm gì để đối diện với tỷ tỷ, nàng đã khóc òa rồi nhào vào lòng ta.
“Mặc Ngọc, đệ chịu ấm ức rồi.”
“Đều là lỗi của tỷ.”
“Bây giờ tỷ đã trở về, đệ cuối cùng cũng có thể quay lại cuộc sống bình thường.”
“Tỷ tuyệt đối sẽ không để đệ tiếp tục chịu ấm ức nữa.”
Rõ ràng những lời này đều là vì muốn tốt cho ta.
Theo lý mà nói, ta hẳn phải cảm động.
Nhưng chẳng hiểu sao ta lại hoàn toàn không cảm động nổi.
Ta chịu ấm ức sao?
Một chút cũng không.
Cuộc sống hiện tại của ta không bình thường sao?
Nhưng ta lại cảm thấy rất bình thường, thậm chí còn rất tốt.
Ta thật sự muốn nói hết những lời ấy ra, thế nhưng nhìn tỷ tỷ khóc đến nước mắt đầy mặt, cuối cùng những lời đã tới bên môi vẫn bị ta nuốt trở lại.
Tỷ tỷ ôm ta khóc thêm một lúc, sau đó lập tức đề nghị tới Cố gia đổi ta trở về.
Ta im lặng.
Không biết phải trả lời thế nào.
Nhìn sang phụ thân mẫu thân đang muốn nói lại thôi ở bên cạnh, từng đợt tủi thân bỗng dâng lên từ đáy lòng.
Không khí trong phòng dần trở nên nặng nề, im ắng đến mức khiến người ta khó thở.
Một lúc lâu sau, cuối cùng phụ thân là người lên tiếng phá vỡ sự im lặng.
“Hồng Ngọc, con về phòng trước đi. Ta và mẫu thân con có chuyện muốn nói riêng với đệ đệ con.”
Ta thấy ánh mắt tỷ tỷ nhìn mình có chút kỳ lạ, thế nhưng cuối cùng nàng vẫn ngoan ngoãn gật đầu.
Trước khi rời đi còn không quên nói:
“Phụ thân, mẫu thân, hai người hãy nói chuyện kỹ với Mặc Ngọc.”
Ta im lặng nhìn bóng lưng Lâm Hồng Ngọc rời khỏi phòng.
Ban đầu ta vốn tưởng phụ thân mẫu thân giữ ta lại là muốn khuyên ta đổi vị trí với tỷ tỷ.
Ta thừa nhận trước kia mình thật sự vẫn luôn chờ đoạn cốt truyện này xuất hiện.
Thế nhưng hiện tại...
Chính ta cũng không biết trong lòng mình đang nghĩ gì nữa.
Phụ thân im lặng một lát rồi mới nhìn ta.
“Mặc Nhi, ta và mẫu thân con tôn trọng quyết định của con.”
“Nếu con muốn tiếp tục ở lại Cố gia thì cứ ở lại.”
“Nếu con không muốn nữa, chúng ta sẽ để tỷ tỷ con đổi con trở về.”
“Mọi chuyện đều lấy ý muốn của con làm đầu, con không cần phải nghĩ cho bất kỳ ai.”
Phụ thân vừa nói xong, mẫu thân đã lập tức tiếp lời:
“Phụ thân và mẫu thân đã có lỗi với con một lần rồi, không thể để con tiếp tục hy sinh vì Lâm gia.”
“Còn tỷ tỷ con, con hoàn toàn không cần để ý tới nó.”
Đến lúc ấy ta mới hiểu.
Hóa ra oán gi/ận của phụ thân mẫu thân đối với tỷ tỷ vẫn chưa hề tiêu tan.
Cũng phải.
Tỷ tỷ suýt khiến cả Lâm gia gặp họa diệt môn.
Nếu phụ thân mẫu thân có thể dễ dàng tha thứ cho nàng, ngay cả ta cũng sẽ cảm thấy khó chịu.