Xuyên Tới Hậu Cung

Chương 2

07/10/2024 18:18

Khi vào điện yết kiến, Hoàng đế ngồi trên ngôi cao.

Tôi liếc nhìn long bào vàng rực, lần đầu tiên cảm nhận được năng lực của chính mình.

Tôi có thể nghe thấy tiếng lòng của Hoàng đế.

Hắn đang nói:

"Bữa ăn xuất sắc."

"Ăn thêm bốn người, trẫm sẽ khỏi b/ệnh rồi."

Tôi rùng mình một cái.

...

"Th/uốc này thật đắng."

"Vẫn là kẹo thông Quý phi làm ngon."

Hóa ra là bốn viên th/uốc.

Tôi cũng yên tâm.

Cơ thể này dường như có trí nhớ cơ bắp, tất cả hành động lễ tiết đều diễn ra rất tự nhiên.

Không ngoài dự đoán, tôi bị giữ lại trong cung.

...

Bốn người chúng tôi đều trở thành tiểu chủ trong hậu cung.

Chị hai Tiết Trầm Ngư mỹ mạo xuất chúng, khi diện thánh được Hoàng đế nhung nhớ sâu sắc, đã bắt đầu nhận sủng.

Chị ấy được phong làm Lệ Quý nhân.

Chị ấy ở cung thất rất gần Hoàng đế - Điện Dung Hoa.

Ba người còn lại chúng tôi luận về nhan sắc và gia thế đều bình thường, cùng nhau đến hoàng thất xa xôi hẻo lánh.

Dấu chân người thưa thớt.

Giăng đầy mạng nhện.

Tôi và chị ba cũng không có gì không bằng lòng.

Mỗi ngày có đồ ăn đồ uống, có sách đọc, còn có thể nằm yên lười biếng, có gì mà không tốt cơ chứ.

Chị cả Trang Dung Chỉ lại không cam lòng ra mặt.

Chị ấy ngày ngày đi sớm về tối, ra ngoài làm nhiệm vụ hệ thống trí tuệ giao.

Chị ấy từng nói với tôi.

Nhiệm vụ đầu tiên là ‘Được chọn’.

Nhiệm vụ thứ hai là 'Được sủng'.

Hiện giờ, chị ấy phải nghĩ cách quyến rũ Hoàng thượng.

Chị ấy đã nghe ngóng được Hoàng đế có rất nhiều sở thích, thích nữ tử xinh đẹp hoạt bát, thích ăn kẹo thông, thích uống rư/ợu trúc diệp thanh, thích bàn luận thi từ...

Tôi không khỏi buột miệng hỏi:

“Hoàng thượng có b/ệnh à?”

Trang Dung Chỉ cười khà khà:

“Nguyệt Thiền, em biết không?”

“Càng ngày chị càng cảm thấy mình là nữ chính.”

“Thái y của Hoàng thượng Tần Hoài Ngọc chính là trúc mã của chị.”

“Y nói mọi thứ của Hoàng đế đều khỏe mạnh, còn có cơ bụng tám múi.”

“Em nói thử xem, chẳng phải chị cầm chắc kịch bản Chân Hoàn rồi sao ha ha!”

Lòng tôi chợt lạnh lẽo.

Mọi thứ của Hoàng đế khỏe mạnh?

Vậy tại sao hắn còn muốn uống bốn viên th/uốc?

Hắn có b/ệnh gì không tiện nói ra đến cả thái y cũng không biết?

Trang Dung Chỉ càng nói càng cười.

Lòng tôi càng lúc càng lạnh.

...

Sắp tới mùa đông.

Ba người chúng tôi lâu ngày không được sủng, dần dần bị hậu cung quên tiệt, đến cả Nội vụ phủ cũng bắt đầu c/ắt xén củi lửa và áo bông.

Chị đại thường xuyên ra ngoài cũng bị lạnh cóng.

Ban đêm lên cơn sốt.

Không có lệnh bài, không thể ra khỏi cửa hoàng thất.

Gió mạnh tuyết dày.

Tiết Trầm Ngư vội vã dẫn thái y tới.

Chị ấy đã là Lệ Tần nương nương, áo choàng da cáo trắng như tuyết, môi đỏ như son, minh châu giữa tóc toả sáng lấp lánh.

Chị ấy càng ngày càng đẹp.

“Dung Chỉ, cuối cùng tôi cũng thắng chị một lần rồi.”

Trang Dung Chỉ nằm trên giường b/ệnh mặt mày tái nhợt, môi khẽ mấp máy:

“Cảm ơn em.”

Chị ấy cúi đầu.

Hôm sau, Nội vụ phủ đưa tới đồ mùa đầu dày ấm, than ngân sương thượng hạng, còn có bạc vượt rất xa phân bậc.

Là tác dụng của dung nhan của Lệ Tần.

Nửa đêm chị ấy đích thân tới Nội vụ phủ:

“Trang Thường tại, Tô Thường tại, Thư Đáp ứng là bạn bè thân thiết trong khuê phòng của bản cung, nhờ công công chiếu cố nhiều.”

Chị ấy nói, bốn người chúng tôi là người thân nhất trong thế giới này.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Vừa Là Túc Địch, Vừa Là Vợ Yêu

Chương 17
Nhiệm vụ thất bại. Trước khi bị xóa sổ, tôi vẫn cố níu lấy một chút tự tôn cuối cùng mà hỏi hệ thống: "Tôi có thể nói cho nam chính biết thân phận thật của mình không?" "Hoàn toàn có thể." Tôi chậm rãi cởi bỏ quần áo, từng lớp từng lớp, rồi đứng thẳng trước mặt Lục Kính Nghiêu. "Xin lỗi vì đã lừa cậu. Thật ra... tôi là con gái." Lục Kính Nghiêu thoáng sững sờ. Sự kinh ngạc như tràn cả ra khỏi đáy mắt anh không cách nào che giấu được. Nghĩ cho cùng thì anh cũng đáng thương thật. Đấu đá với tôi bao nhiêu năm, tốn biết bao tâm huyết chỉ để vùi dập đối phương, cuối cùng mới phát hiện ra cái kẻ thù không đội trời chung của mình lại là... một cô gái. Trong ánh mắt vừa hoang mang vừa chấn động kia, tôi khẽ nhắm mắt lại và thản nhiên đón nhận cái chết đã được định sẵn. Thế nhưng, tôi đã không chết. Ngược lại, tôi còn một lần nữa quay lại thế giới này. Hệ thống dùng giọng điệu áy náy pha lẫn lấp liếm mà nói: "Sau khi cô chết, tiến độ nhiệm vụ bất ngờ tăng vọt. Chính vì vậy, để đền bù thiệt hại, chúng tôi quyết định cho cô một cơ hội sống lại." "Thân phận hiện tại của cô là một quý bà nhà giàu. Thuộc kiểu mẫu điển hình: chồng không về nhà, còn cô thì tha hồ tiêu xài gia sản." Tôi gật đầu tỏ vẻ hài lòng: "Tốt đấy, chẳng khác gì giấc mơ cả. À mà, ông chồng không về nhà của tôi tên gì thế?" Hệ thống đáp ngắn gọn với giọng điệu nhẹ như không: "Lục Kính Nghiêu."
490
4 Bên vực thẳm Chương 6
5 U U Lục Minh Chương 30.
6 Ve Ngừng Tiếng Ve Chương 17
7 Ba quy tắc Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm