11
Sáng sớm hôm sau khi tỉnh dậy, tôi cảm thấy toàn bộ khung xươ/ng trên người mình như sắp rời ra từng mảnh.
Tối qua tôi với Hứa Ngôn Triết quả thực là đã tắm một trận "chiến đấu" đúng nghĩa.
Chiến đấu thuần túy, vừa đ.á.n.h nhau vừa tắm.
Hứa Ngôn Triết vẫn quấn ch/ặt lấy tôi như một con bạch tuộc.
Không biết lát nữa tỉnh dậy anh ấy sẽ thấy khó xử đến mức nào đây.
Tôi tiện tay với lấy chiếc điện thoại ở đầu giường rồi mở game ra chơi.
Nửa tiếng sau, Hứa Ngôn Triết cuối cùng cũng chịu thức giấc.
Phát giác ra anh đã tỉnh, tôi lấy khuỷu tay húc húc vào người anh: "Tránh ra."
Chắc là anh ấy đã tỉnh táo lại rồi.
Ngay lúc tôi tưởng anh sẽ ngồi dậy thì anh lại đột ngột dùng lực, siết ch/ặt tôi vào lòng hơn nữa.
"Đừng tìm người khác."
Bàn tay đang bấm game của tôi chợt khựng lại.
"Anh nói nhảm cái gì thế?"
Hứa Ngôn Triết rút chiếc điện thoại trên tay tôi vứt sang một bên, rồi ép ch/ặt tôi chìm trong lồng n.g.ự.c mình.
"Tiểu Nghiễn, anh xin em, đừng tìm người khác nữa được không?"
Tôi rúc trong n.g.ự.c anh cất giọng nghẹn ngào: "Ý anh là sao?"
"Còn có thể cho anh một cơ hội nữa không?"
Thấy tôi không đáp lời, anh lại hỏi tiếp: "Anh theo đuổi em, được không? Chỉ cần cho anh một cơ hội để theo đuổi em thôi."
Thấy tôi vẫn im lặng, anh có chút cuống cuồ/ng: "Trước đây là do anh khốn nạn, bản thân anh không nhìn rõ được lòng mình, nhưng ngần ấy thời gian trôi qua anh đã hiểu ra rồi, anh thích em, anh không thể chịu đựng nổi việc em ở bên cạnh người khác. Cả tháng nay, anh ăn không ngon ngủ không yên, trong đầu lúc nào cũng chỉ toàn là em."
"Trước đây ngoài giờ lên lớp ra, thời gian còn lại hai đứa mình lúc nào cũng dính lấy nhau, đột nhiên bên cạnh không còn em nữa, anh thực sự sắp phát đi/ên rồi. Tiểu Nghiễn, coi như là em rủ lòng thương hại anh đi, có thể cho anh theo đuổi em được không? Em chưa muốn ở bên anh cũng chẳng sao cả, chỉ cần cho phép anh được theo đuổi em là được rồi."
"Tiểu Nghiễn, anh xin em đấy, em nói một câu đi, em bảo 'được' có được không?"
Tôi thở dài một tiếng trong lồng n.g.ự.c anh: "Anh thả em ra trước đã."
Anh ngập ngừng một lúc rồi mới thả tôi ra.
Tôi ngồi dậy, dựa lưng vào thành giường: "Hứa Ngôn Triết, có lẽ chỉ là do ham muốn chiếm hữu của anh đang trỗi dậy mà thôi. Vì trước đây em lúc nào cũng không rời anh nửa bước, thành ra anh mới sinh ra tâm lý muốn chiếm hữu đối với đứa bạn này, giờ thấy em có những người bạn khác nên trong lòng anh mới cảm thấy bứt rứt không dễ chịu thôi."
Tôi mỉm cười vỗ vỗ lên tay anh: "Anh nhầm lẫn rồi."
Hứa Ngôn Triết lật ngửa lòng bàn tay, siết ch/ặt lấy tay tôi: "Anh không hề nhầm, anh thích em. Chỉ là do trước đây anh quá khốn nạn nên không nhận ra. Giờ anh đã nhận ra rồi, anh sai rồi, anh muốn được ở bên em, anh muốn làm bạn trai của em."
Tôi làm sao dám tin vào những lời anh vừa thốt ra, chỉ biết liên tục lặp lại: "Anh nhầm rồi, không phải như thế đâu."
Cuối cùng, Hứa Ngôn Triết như thể tuyệt vọng hết cách, bèn cúi xuống dán ch/ặt môi mình lên môi tôi.
Tôi muốn đẩy anh ra nhưng hoàn toàn không thể xê dịch nổi.
Cho đến khi, tôi cảm nhận được...
Đôi mắt tôi trố to kinh ngạc...
Hứa Ngôn Triết ôm chầm lấy tôi, rúc mặt vào hõm cổ tôi: "Em cảm nhận được rồi đúng không? Anh thật sự thích em, thậm chí anh còn nảy sinh những khao khát này với em nữa, em có biết tâm trạng của anh trong suốt một tháng qua là thế nào không?"
Tôi cảm nhận được có giọt nước giọt xuống cổ mình.
"Một tháng nay, anh vừa sợ em thích anh, nhưng anh lại càng sợ em không còn thích anh nữa."
"Anh hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi nếu không có em ở bên cạnh thì anh phải làm sao nữa."
"Anh sắp bị suy nhược th/ần ki/nh mất rồi."
"Sau khi anh từ chối em, Trần Nhược Nhược đã đăng bài lên vòng bạn bè, kèm theo ảnh của em bảo là tuyển người yêu, lúc đó anh đã hoảng lo/ạn lắm rồi. Anh gọi điện cho em nhưng em lại dập máy không nghe, trái tim anh như ngừng đ/ập luôn vậy, đến lúc em tắt máy thì anh thực sự rơi vào tuyệt vọng."
"Anh không còn cách nào khác bèn chạy thẳng đến rạp hát, lại thấy hai người vô tư nói nói cười cười, trêu đùa giỡn hớt với nhau."
"Lúc đó anh cứ nghĩ mãi, chẳng phải em thích anh sao? Tại sao sau khi anh từ chối em, em vẫn có thể thoải mái đùa giỡn với người khác như thế?"
"Rồi sau đó, cái ngày anh hỏi em, em lại bảo em trai hay gái đều xơi tất, cả người anh lúc đó như ngây dại luôn."
"Từ dạo ấy, anh không sao ngủ yên giấc, mỗi đêm chỉ chợp mắt được hai ba tiếng là lại gi/ật mình tỉnh dậy, anh phải mò qua phòng xem em có ở đấy không, vì anh sợ em sẽ bỏ chạy mất."
"Trằn trọc không ngủ được, anh đành dậy làm bữa sáng. Rốt cuộc, đồ ăn sáng anh cất công làm cho em lại bị em đem cho Trần Nhược Nhược ăn hết sạch."
"Được thôi, không sao cả, cô ấy ăn thì ăn, anh lại làm tiếp, rồi sẽ có ngày em ăn thôi. Nhưng rồi ngày nào em cũng nhường cho Trần Nhược Nhược, em thà ăn bánh bao hấp m/ua ngoài hàng lề đường chứ quyết không đụng vào đồ anh nấu."
"Tiểu Nghiễn, anh tổn thương lắm."
"Nhưng anh biết, anh chẳng có tư cách gì để đòi hỏi ở em, bởi vì anh không có một danh phận danh chính ngôn thuận."
"Em đã từng muốn trao cho anh cái danh phận ấy, nhưng chính anh lại đẩy nó ra. Đến bây giờ anh mới thấm khía được lúc đó em đã phải đ/au lòng đến nhường nào."
"Anh cứ liên tục đòi nói chuyện với em, nhưng chính bản thân anh cũng chẳng biết mình muốn nói cái gì nữa."
"Anh sống vật vờ qua ngày, cho đến tận ngày hôm qua khi thấy em thu dọn hành lý ở nhà. Anh đã hì hục nấu nướng rất lâu, làm toàn những món em thích nhất, còn làm cả món đậu đỏ bọc tuyết nữa. Lúc anh định gọi em ra ăn cơm thì lại tình cờ nghe được cuộc điện thoại giữa em và Trần Nhược Nhược. Cô ấy muốn giới thiệu bạn trai cho em."
"Anh thấy trong lòng đ/au đớn khó chịu vô cùng, thành ra mới nốc rất nhiều rư/ợu, vừa uống vừa ngồi ở nhà đợi em. Hơn mười giờ đêm vẫn chưa thấy em về, gọi điện em cũng không bắt máy, anh không biết em đang ở đâu nữa. Anh không thể nào tìm thấy em."
"Cho đến khi anh lướt thấy bài đăng trên vòng bạn bè của Trần Nhược Nhược, thấy ba người các em đi ăn cùng nhau. Cậu trai đó rất đẹp, đẹp hơn anh nhiều, em trông có vẻ được cậu ta chọc cho rất vui vẻ. Anh hoàn toàn hoảng lo/ạn mất rồi, anh sợ nếu anh chạy ra ngoài tìm em thì em lại trở về nhà, thế là hai đứa mình sẽ lỡ mất nhau, vậy nên anh mới ngồi bệt ở huyền quan ngóng em."
"Anh thật sự rất sợ hãi, anh sợ em gặp được người tốt đẹp hơn, rồi nhận ra anh cũng chỉ là một kẻ tầm thường, anh sợ em sẽ không còn coi trọng anh nữa."
Nghe những lời anh trút ra từ đáy lòng, nước mắt tôi cũng chực trào lăn dài trên má.
Hóa ra, khoảng thời gian vừa qua anh ấy cũng chẳng dễ chịu gì.
"Tiểu Nghiễn, em có thể tiếp tục thích anh như trước được không?"
Tôi vỗ vỗ vào sau đầu anh: "Anh bình tĩnh lại chút đi, mau ngồi dậy trước đã, được không?"
Anh càng ôm ch/ặt tôi hơn: "Không được."
"Hứa Ngôn Triết, giữa chúng ta còn rất nhiều vấn đề cần phải giải quyết, không phải cứ xả ra một tràng thế này là xong chuyện đâu."
"Anh sợ lắm."
"Anh ngồi dậy trước đi đã."
"Em đồng ý cho anh theo đuổi thì anh mới ngồi dậy."
"Hứa Ngôn Triết, anh mà cứ giở trò ăn vạ thế này thì chẳng còn gì thú vị nữa đâu."
Nghe câu đó, anh đành buông tôi ra rồi ngồi thẳng dậy.
Tôi với hộp khăn giấy trên tủ đầu giường ném cho anh: "Lau sạch mặt đi."
Anh ngoan ngoãn rút giấy ra lau qua lau lại.
"Hứa Ngôn Triết, những lời em sắp nói sau đây anh phải nghe cho kỹ đấy."
"Được."
"Trước đây cả hai chúng ta đều chưa đủ trưởng thành, thế nên chúng ta cần phải nhìn nhận lại mối qu/an h/ệ này một cách nghiêm túc. Tối qua anh uống say, em cũng có tí cồn trong người, vậy nên chuyện tối qua hãy coi như chưa từng xảy ra đi."
"Chúng ta sẽ bắt đầu lại từ đầu, nếu hai đứa thực sự có duyên có n/ợ thì sẽ tự khắc ở bên nhau thôi, còn nếu đã không có duyên thì nhẹ nhàng buông tay nhau ra, anh thấy thế có được không?"
Hứa Ngôn Triết cúi gầm mặt xuống: "Tiểu Nghiễn, em đang sợ hãi đúng không? Sợ anh lại làm điều gì đó khiến em tổn thương."
Tôi ngẩn người ra trong giây lát.
Nói thật thì đúng là như vậy, dù anh có giãi bày nhiều đến thế nào thì tôi vẫn chẳng dám tin tưởng hoàn toàn.
Khoảnh khắc đ/au đớn đến x/é lòng như thế, chỉ cần trải qua một lần trong đời là quá đủ rồi.
Nhỡ đâu dạo này anh chỉ bồng bột nhất thời thì sao?
Nếu lại bị tổn thương thêm một lần nữa, tôi e rằng mình sẽ gục ngã không gượng dậy nổi mất.
Tôi còn chưa biết phải trả lời thế nào thì Hứa Ngôn Triết đã tiếp lời: "Không sao đâu, sau này em cứ chống mắt lên xem biểu hiện của anh là được, nhưng em không được trốn tránh anh nữa, món anh nấu em cũng phải ăn đấy."
Tôi gật đầu: "Được thôi."