Tôi có ngoại hình khá ổn.
Ít nhất khuôn mặt này đã mang lại cho tôi không ít ưu đãi, từ cả đàn ông lẫn phụ nữ.
Nếu là khác giới, việc ghé thăm lúc nửa đêm dễ bị nghi ngờ là có ý đồ x/ấu.
Dĩ nhiên, đồng giới cũng chưa chắc an toàn.
Văn Sóc nhìn tôi chằm chằm mấy giây, rồi nghiêng người nhường đường: "Vào đi."
Hắn dễ tính hơn tôi tưởng.
Căn hộ này bố trí khác nhà tôi.
Trống trải, nhưng sạch sẽ.
Văn Sóc dẫn tôi đến cửa phòng tắm rồi im lặng rút lui.
Phòng tắm lát đ/á hoa cương tối màu, thiết kế sang trọng.
Bồn rửa mặt chỉ có một bộ đồ dùng cá nhân, rõ ràng người hàng xóm này đang sống đ/ộc thân.
Vì là nhà người khác, tôi tắm qua loa rồi mở cửa bước ra ngoài.
Văn Sóc đứng bên cửa kính ngắm cảnh đêm.
"Văn Sóc." Tôi gọi, "Tôi xong rồi."
Người đàn ông quay lại, ánh mắt dừng trên người tôi.
Chiếc áo choàng tắm trượt khỏi vai, để lộ phần ng/ực căng đầy.
Để giữ dáng, tôi cũng tốn không ít thời gian ở phòng tập gym.
Nhưng khi nhìn thấy làn da rám nắng của hàng xóm, tôi bỗng im bặt.
Tập luyện bài bản thật đấy.
Văn Sóc khẽ "ừ" một tiếng.
"Tối nay cảm ơn anh, lúc nào rảnh tôi sẽ mời anh đi ăn." Trước khi bị đuổi ra khỏi cửa, tôi gửi tín hiệu thân thiện.
Hẳn là hắn sẽ không để tâm.
Đêm đó, điều hòa phòng ngủ chạy êm ru, chăn đệm phảng phất mùi sữa tắm lạ lẫm.
Mùi hương ám ảnh cả trong giấc ngủ, khiến sáng hôm sau tôi dậy trễ hơn thường lệ.
Thợ sửa ống nước đến kiểm tra, sau một hồi lục tục thì nước cũng chảy lại.
Tôi chọn bộ trang phục chỉn chu: Áo sơ mi, quần âu cùng vài phụ kiện nhỏ.
Ai ngờ vừa bước ra thì cửa nhà bên cạnh cũng mở.
Người đàn ông cao lớn mặc đồ đen chuẩn bị ra ngoài.
"Trùng hợp thế?" Tôi nhoẻn miệng cười.
Ánh mắt Văn Sóc lướt qua người tôi, khẽ "ừ" một tiếng rất nhỏ.
Dù tối qua hào phóng giúp đỡ, hôm nay hắn vẫn lạnh lùng như cũ.
Từ hành lang đến thang máy, chúng tôi đi cách nhau vài bước.
Cho đến khi bước vào thang máy.
Lúc đầu thang máy còn vắng người, khi xuống tầng dưới thì lại có thêm vài người chen vào.
Tôi bị đẩy về phía Văn Sóc.
Trong không gian chật chội, va chạm cơ thể là chuyện bình thường.
Nhưng khi khoảng cách thu hẹp, mùi sữa tắm đêm qua lại xộc vào mũi.
Sau một đêm, mùi trên người tôi đã nhạt, giờ đây hương thơm này thuộc về Văn Sóc, hắn vừa tắm sau khi tập thể dục buổi sáng.
Điều đáng nói là chúng tôi đứng đủ gần để hơi thở thoáng chạm vào nhau.
Trong khoảnh khắc, tôi cúi mắt, không phân biệt được mùi hương mình đang ngửi thấy đến từ ai.
Thang máy từ từ dừng lại ở tầng một, không gian bỗng rộng rãi hẳn.
Tôi thong thả bước ra, nhưng Văn Sóc đã vượt lên phía trước.
Hôm nay tiệm không đông khách, chỉ cần giao 2 bộ vest đã may xong cho khách.
Trên đường về, xe tôi đột nhiên ch*t máy.
Đành bật đèn cảnh báo nguy hiểm, tôi gọi c/ứu hộ kéo xe đến tiệm sửa chữa gần nhất.
Tiệm sửa xe này có vẻ mới mở, bảng hiệu còn sạch bóng, không gian rộng rãi.
Đang bước vào thì tôi chạm mặt người đàn ông vừa đi vòng qua chiếc xe.
Ánh mắt chạm nhau, tôi sững người.
Người đàn ông mặc quần yếm đen và áo ba lỗ đen, đeo găng tay, mặt lấm lem dầu mỡ.
Vai rộng eo thon.
Gợi cảm khó tả.