Miệng cậu ta nói lời xin lỗi, nhưng vẻ mặt lại hoàn toàn không có chút thành ý nào.
Lần đầu tiên, tôi mở miệng phản bác:
“Muốn tôi nhường chỗ thì trước tiên phải khiến Cố Dịch Trạch đồng ý.”
“Cho dù anh ấy chọn một beta khiếm khuyết, cũng sẽ không chọn bất kỳ ai trong số các người.”
Có lẽ tiếng lòng của Cố Dịch Trạch hôm nay đã mang lại cho tôi sự can đảm và tự tin vô cùng lớn.
Một alpha ưu tú như vậy lại thích tôi.
Sắc mặt Chu Dập lập tức trầm xuống.
Tên tùy tùng bên cạnh giơ tay định dạy dỗ tôi.
Nhưng trước khi luồng gió từ bàn tay ấy kịp chạm tới, tiếng lòng của Cố Dịch Trạch đã truyền đến.
【Bé cưng chịu ấm ức rồi. Tất cả bọn họ đều đáng c.h.ế.t.】
Tôi quay đầu, đối diện với gương mặt của Cố Dịch Trạch.
Rõ ràng ban đầu cũng chẳng cảm thấy ấm ức bao nhiêu, nhưng nước mắt lại đột nhiên trào ra.
Ừm.
Đúng là có hơi tủi thân.
Cố Dịch Trạch nhẹ nhàng chắn tôi ra sau lưng, lạnh nhạt liếc nhìn những người trước mặt.
Thấy vậy, Chu Dập lập tức dùng giọng nũng nịu lên tiếng:
“Anh Cố, anh tới rồi à? Vài ngày nữa nhà họ Chu có một buổi kêu gọi đầu tư…”
Cố Dịch Trạch lạnh lùng ngắt lời cậu ta:
“Nhà họ Cố sẽ chấm dứt toàn bộ qu/an h/ệ hợp tác với nhà họ Chu.”
“Còn những người đang có mặt ở đây, tự lo liệu cho tốt.”
Anh nắm lấy tay tôi.
Trong lòng lại nghĩ:
【Trước khi bàn chuyện hợp tác, đám ng/u xuẩn này nên học cách tôn trọng vợ mình.】
Tôi ngẩng đầu nhìn bóng lưng cao lớn của anh, lắp bắp mách:
“Cố Dịch Trạch, bọn họ nói tôi bị khiếm khuyết gene…”
Anh dừng bước, đột nhiên đưa tay chạm vào khóe mắt tôi.
Tôi nghe thấy tiếng lòng đ/au xót của anh.
【Vành mắt đỏ hết rồi. Khiếm khuyết gene cái gì chứ? Rõ ràng là bé cưng của mình.】
Nhưng ngoài miệng anh chỉ nói:
“Sau này có chuyện gì thì nói thẳng với tôi.”
Trong lòng lại cẩn thận suy nghĩ:
【Khó trách mỗi lần trở về, bé cưng đều buồn bã không vui.】
Tôi thử nắm lấy ngón tay của Cố Dịch Trạch, dùng cả bàn tay bao trọn lấy nó.
Gương mặt Cố Dịch Trạch vẫn bình tĩnh đến mức khác thường, trông như thể bộ n/ão đã ngừng hoạt động.
Nhưng trong lòng anh đang đi/ên cuồ/ng hét lên:
【A a a! Hu hu hu! Bé cưng nắm tay mình rồi!】
【Đáng yêu quá! Thật sự thích bé cưng quá đi mất!】
Tôi lén cong khóe môi.
Cố Dịch Trạch dường như còn thích tôi nhiều hơn những gì tôi tưởng.
Nửa đêm, tôi bị một loạt âm thanh đ.á.n.h thức.
【Bé cưng ngủ cũng đáng yêu quá. Muốn ngủ cùng bé cưng quá.】
Tôi gi/ật mình, đột ngột mở mắt.
Cố Dịch Trạch đang đứng bên cạnh giường, gương mặt hoàn toàn bình tĩnh.
Bên ngoài đột nhiên lóe lên một tia chớp, soi sáng đôi mắt tràn đầy si mê của anh.
【Bé cưng tỉnh rồi. Phải giải thích thế nào đây?】
【Nếu bé cưng biết ngày nào mình cũng đứng đây, thỉnh thoảng còn lén hôn bé cưng, chắc chắn sẽ sợ mất.】
Ngày nào?
Tôi căng thẳng nhìn Cố Dịch Trạch, lắp bắp hỏi:
“Anh… anh đứng đây làm gì?”
Cố Dịch Trạch lập tức đáp:
“Có sấm. Tôi hơi sợ.”
Nhưng trong lòng anh lại nghĩ:
【Bé cưng đáng yêu chắc chắn sẽ cho mình lên giường. Mình đáng thương như vậy mà.】
Tuy chúng tôi là vợ chồng, nhưng chưa từng ngủ chung giường.
Ngay cả đêm tân hôn, anh cũng lựa chọn ngủ trong phòng làm việc.
Chính vì vậy, tôi mới luôn cho rằng anh gh/ét bỏ mình.
Trong lòng tôi có chút do dự, không lập tức lên tiếng.
Tiếng lòng của Cố Dịch Trạch không ngừng truyền vào tai.
【Tại sao bé cưng vẫn chưa mời mình? Hu hu…】
【Tại sao bé cưng không thương mình? Hu hu hu hu…】
【Hối h/ận quá. Nếu đêm tân hôn không sợ khiến bé cưng bị thương, mình đã sớm ngủ chung giường với bé cưng rồi. Hu hu…】
Tôi ngây người.
Nhưng vẫn cảm thấy hơi sợ hãi.
Dù sao một alpha đã nhịn suốt hai năm, ai biết anh sẽ làm ra chuyện gì.
Thấy tôi mãi không lên tiếng, Cố Dịch Trạch hiểu rằng tôi đang từ chối.
Gương mặt anh trở nên lạnh lùng, đôi môi hơi mím lại.
“Không được sao?”
Tôi nghe ra sự c/ầu x/in tủi thân trong giọng nói ấy.
Cuối cùng chỉ có thể thở dài.
“Được rồi.”
Tôi vỗ lên vị trí bên cạnh.
Cố Dịch Trạch chậm rãi trèo lên giường, nhưng trong lòng lại vui mừng đến vô cùng sốt ruột.
【Bé cưng yêu mình quá, còn thương mình nữa.】
【Mình yêu bé cưng quá. Đợi bé cưng trưởng thành hoàn toàn, mình nhất định sẽ hôn bé cưng đến c.h.ế.t.】
Động tác của tôi cứng lại.
Tôi lại nhớ tới vấn đề đã bị mình vô thức bỏ qua.
Khoang sinh sản của beta bắt buộc phải được kí/ch th/ích bằng hormone ngoại sinh mới có thể trưởng thành.
Mà tôi biết rất rõ, mình chưa từng tiêm hormone.
Chỉ có mỗi tuần tôi đều phải tới b/ệnh viện kiểm tra.
Lần nào bác sĩ cũng tiêm cho tôi một loại “th/uốc dinh dưỡng”, nói rằng để bổ sung những nguyên tố cơ thể tôi bị thiếu.
Liều dùng mỗi lần đã giảm từ ba ống xuống còn một ống. Bác sĩ còn nói chỉ cần thêm hai buổi nữa là có thể kết thúc liệu trình.
Nếu thứ được tiêm thật ra là hormone, vậy mọi chuyện đều hợp lý.
Trong lòng tôi lập tức tràn đầy h/oảng s/ợ.
Tôi biết Cố Dịch Trạch không thật sự là một chú ch.ó con ngoan ngoãn.
Anh là alpha cấp S có tính chiếm hữu cực mạnh.
Nhưng biến cố vẫn xảy ra.
Có lẽ vì liệu trình bị ngừng đột ngột khi cơ thể đã gần hoàn tất quá trình chuyển hóa, nồng độ hormone và tin tức tố trong người tôi trở nên mất cân bằng.
Tôi lại bước vào một kỳ phát tình giả vốn chỉ xuất hiện ở omega hoặc ở beta đang điều trị chuyển hóa.