Diễn

Chương 5

05/06/2025 18:30

"Ý em là... một hướng khác?"

"Đúng vậy." Tôi nhắc anh: "Là ai đã nói với anh rằng ba mẹ anh ch*t là do ba em hại?"

Lương Thận Chi rơi vào im lặng. Tôi tiếp tục: "Là Lương Cẩm An— chú của anh, đúng không?"

Chắc chắn anh đã nhận ra được điều gì đó ngay lập tức. Anh nghiến răng: "Không thể nào!"

Dù đang ở trong bóng tối, tôi vẫn cảm nhận được ánh mắt của anh— Lạnh lùng, không chút cảm xúc, đầy nghi ngờ.

"Em đang âm thầm điều tra tôi?"

"Đúng." Tôi thừa nhận, "Và em đã phát hiện ra vài điều mà anh không muốn tin."

Đây chính là lý do tôi yêu cầu Lương Thận Chi kết thúc chuyến công tác sớm, vội vã quay về nước. Bởi vì chú của anh — Lương Cẩm An — không sạch sẽ như vẻ bề ngoài.

Vụ t/ai n/ạn xe cư/ớp đi mạng sống của ba mẹ anh, rất có thể có liên quan đến ông ta. Và cả t/ai n/ạn tối nay nữa, rất có khả năng... cũng là do ông ta dàn dựng.

"Ha..." Lương Thận Chi bật cười kh/inh miệt. "Giờ thì sao? Gi*t người diệt khẩu thất bại, nên bắt đầu đổ oan cho chú tôi à?"

Anh không tin. Điều này tôi đoán trước được. Nhưng tôi không còn nhiều thời gian nữa. Khi ánh đèn pha từ chiếc xe tải chiếu rọi xuống ban nãy, tôi đã nhìn thấy.. Ngựk và bụng mình toàn là m/áu.

Một thanh sắt lớn đã xuyên từ sau lưng xuyên qua bụng ngựk, đóng đinh tôi vào ghế lái. Tôi sắp ch*t rồi… Tôi không thể để Lương Thận Chi tiếp tục làm hại ba tôi.

"Lương Thận Chi, anh hãy mở hộc chứa đồ trước ghế phụ ra."

Anh do dự một giây, nhưng vẫn mở. Trời tối quá, anh không nhìn thấy gì.

Tôi nói: "Anh hãy sờ thử xem. Ở trên cùng là một phong bì tài liệu bằng giấy kraft. Khi nào anh được c/ứu ra, nhất định phải tự mình xem. Lúc đó, ai hại ai... anh sẽ rõ thôi..."

Ý thức tôi đang gắng gượng giữ lại dần trở nên mơ hồ. Tôi thấy mệt quá... chỉ muốn ngủ...

Đột nhiên, Lương Thận Chi hỏi: "Còn cái hộp này, là gì vậy?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vạn cánh buồm qua, ta tựa gió ngàn dặm

Chương 9
Vị hôn phu Trần Dữ là một người cực kỳ cố chấp, chuyện gì anh đã quyết thì mười con trâu cũng không kéo lại được. Thế nên, từ việc mua nhà đến trang hoàng, tôi đều chiều theo ý anh. Cho đến ngày tổ chức tiệc tân gia, anh và thanh mai trúc mã Quý Hạ cãi nhau về việc có nên lắp bồn tắm trong phòng ngủ chính hay không. "Tôi đã nói là ngâm bồn tắm rất giải tỏa mệt mỏi, còn sàn nhà nữa, màu tối nhìn rất bẩn, cô không biết sao? Màu sáng thì sáng sủa hơn nhiều!" Cho đến khi người hàng xóm bên cạnh gõ cửa, cười làm hòa: "Chuyện trang trí nhà cửa ấy mà, phải nghe lời vợ, nhường vợ một lần thì gia đình mới êm ấm, vạn sự hưng." Trần Dữ ngẩn người ra: "Được được, ngày mai tôi sẽ liên lạc với đội thi công." Quý Hạ bật cười trong nước mắt, đấm nhẹ vào người anh: "Sớm như vậy chẳng phải tốt hơn rồi sao." Không một ai để ý thấy tôi đã bước ra khỏi cửa. Cơn gió đêm thổi bay tấm rèm cửa màu sáng, đó là kiểu dáng mà Quý Hạ đã chọn. Thậm chí đồ đạc trong nhà, địa điểm tổ chức đám cưới, kiểu dáng váy cưới đều là sở thích của cô ta. Tôi bỗng thấy mệt mỏi vô cùng. Sau đó, tôi gọi điện cho công ty tổ chức đám cưới: "Phiền các anh đổi tên cô dâu thành Quý Hạ." Đã như vậy, hôn lễ mà mọi thứ đều chẳng liên quan đến tôi này, tôi chọn cách rút lui.
Hiện đại
Tình cảm
0