Suốt nửa tháng liền, ngày nào tôi cũng đi sớm về khuya để tập diễn kịch, cuối cùng buổi biểu diễn đã thành công rực rỡ, đã lấy được điểm tín chỉ thành công.

Danh tiếng "hot boy" khoa diễn xuất của tôi cũng được lan truyền rộng rãi.

Nhận được vô số lời tỏ tình, của cả nam lẫn nữ, nhưng tôi đều không nhận lời.

Trong nửa tháng này, mỗi sáng Hứa Ngôn Triết đều làm bánh sandwich cho tôi, dù tôi dậy sớm đến đâu cũng thấy anh trong bếp.

Nhưng mọi chiếc bánh sandwich đều vào bụng Trần Nhược Nhược.

"Hứa Ngôn Triết nấu ăn ngon thật đấy." Trần Nhược Nhược cắn một miếng sandwich.

"Bọn tớ là hàng xóm, bố mẹ tớ bận làm suốt ngày không về nhà, nhà anh ấy cũng tương tự, nên từ hồi cấp ba, tớ đã ở nhà anh ấy. Anh ấy khó tính, không thích đồ ăn người giúp việc nấu nên tự vào bếp, tiện thể làm thêm phần cho tớ nữa."

Trần Nhược Nhược phì cười: "Tiếc quá."

"Tiếc gì?"

"Tiếc là một gã trai thẳng. Với tính cách khó chiều của cậu mà anh ta làm vừa lòng được, chứng tỏ rất biết cách chăm sóc cậu, lại còn chiều cậu nữa. Nếu muốn tìm một người khác, e là hơi khó đấy."

Tôi đứng thẳng dậy: "Thuận theo tự nhiên vậy."

Ánh mắt Trần Nhược Nhược đột nhiên sáng lên: "Tớ để ý giúp, nếu thấy ai hợp thì giới thiệu cho cậu, được không?"

Tôi chợt nhớ tới bức ảnh cô ấy đăng, bài đăng tuyển người yêu có tới hơn 700 bình luận.

Khả năng của cô ấy, tôi công nhận.

Dù không nghĩ tới chuyện yêu đương, nhưng tôi cũng không từ chối, biết đâu chấp nhận một mối qu/an h/ệ mới sẽ tốt hơn.

"Được thôi."

"Cứ giao cho tớ!"

Tôi gật đầu, khoác ba lô rời đi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi bị tất cả bỏ rơi

Chương 18
Tôi là anh trai của nam chính thụ trong một cuốn tiểu thuyết đam mỹ mạt thế, một kẻ ốm yếu bệnh tật, không chút sức chiến đấu, lại còn là cái gai trong mắt tất cả mọi người. Ai nấy đều khuyên Hạ Cần hãy vứt bỏ tôi đi. Lòng tôi tràn ngập hận thù. Tôi cố tình dẫn dụ đám zombie đông đúc kéo đến. Định bụng sẽ cùng chết chung một chỗ. Rồi nhân lúc hỗn loạn sẽ dẫn Hạ Cần bỏ trốn. Nào ngờ, cuối cùng người duy nhất bị đẩy vào bầy thây ma lại chính là tôi. Giọng điệu của đội trưởng đầy vẻ chế nhạo: "Mày tưởng bọn tao cũng là loại phế vật trói gà không chặt như mày sao?" "Hạ Cần đã sớm nhắc nhở bọn tao rồi." Tôi không thể tin vào tai mình. Nhìn về phía Hạ Cần - người đang khoanh tay đứng nhìn với ánh mắt lạnh lùng. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại cái ngày mà đội ngũ xảy ra phân tranh, đội trưởng đang có ý định đuổi tôi đi. Tim tôi run lên bần bật. "Tôi... tôi đi ngay bây giờ đây..."
13.86 K
4 Đồng nữ Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm