Sắp đến giờ Thẩm Nhứ tan ca, tôi lại mò đến bệ/nh viện.
Thấy Tiểu Hạ vừa bận rộn xong đang ngồi nghỉ, tôi vênh váo bước tới.
"Hạ à, anh báo cho cô một tin vui nè."
Tiểu Hạ kê đầu lên khuỷu tay, chẳng thèm ngước mắt lên nhìn lấy một cái.
"Cuối cùng cũng biết đường bỏ cuộc, rút lui khỏi bác sĩ Thẩm nhà tôi rồi hả?"
Tôi chậc lưỡi một cái, khoanh tay tựa vào tường.
"Xem cô ăn nói kìa, tôi là cái loại người ấy sao? Tất nhiên là tôi đã c/ưa đổ bác sĩ Thẩm của mấy cô rồi!"
Tiểu Hạ giơ tay định sờ trán tôi, nhưng bị tôi gạt phăng ra.
"Anh sốt rồi à? Sốt đến hỏng n/ão rồi? Giữa thanh thiên bạch nhật mà sao lại nói sảng thế kia?"
Tôi vuốt ngược mái tóc với một biểu cảm hết sức lố bịch.
"Ông anh cô đây thứ nhất không hút th/uốc, thứ hai không nghiện rư/ợu, thứ ba ngủ không ngáy, vừa đẹp trai lại rủng rỉnh tiền bạc, ngoại trừ cái tính hơi hâm hâm dở dở ra thì chẳng có tật x/ấu nào cả. Với điều kiện như thế này thì bèo bọt nhất cũng phải đứng top 1 bảng xếp hạng tìm vợ tìm chồng đấy nhé. Bác sĩ Thẩm của mấy cô dĩ nhiên là không sao cưỡng lại được sức quyến rũ ch*t người của tôi, chỉ đành ngoan ngoãn tự chui đầu vào lưới thôi."
Tiểu Hạ trợn một cú bạch nhãn kinh thiên động địa, tôi suýt thì tưởng cô nàng lật tung được cả cái thân hình mình lên ấy chứ.
"Cứ ch/ém gió đi, cơ hội ngon ăn thế lần trước mà còn xôi hỏng bỏng không, chứng tỏ đóa hoa cao lãnh như bác sĩ Thẩm là thuộc về quần chúng nhân dân rộng lớn rồi. Nè, vừa khéo bác sĩ Thẩm tan làm rồi đấy, anh thử gọi một tiếng 'cục cưng' xem anh ấy có thèm để mắt tới anh không nhé?"
Chà, đúng là cái yêu cầu.
Tôi mà không diễn cho cô xem một màn thì ngại ch*t đi được.
Tôi vẫy vẫy tay với Thẩm Nhứ đang đi tới: "Bảo bối ơi, bên này, chồng tới đón em về nhà nè."
Nằm ngoài dự đoán của tất cả mọi người ngoại trừ tôi, Thẩm Nhứ lại bước tới thật, nắm lấy tay tôi cất giọng dịu dàng.
"Sao lại tới đây thế, không ngủ thêm một lát nữa à?"
"Em đã nói rồi mà, tối sẽ tới đón anh tan làm về nhà."
Thẩm Nhứ kéo tôi đứng sát vào mình, gật đầu ra hiệu với mấy cô em y tá ở quầy, rồi cứ thế dắt tay tôi đi thẳng ra ngoài.
Đám em gái y tá ai nấy đều há hốc miệng mồm chữ O, chẳng thể tin nổi vào mắt mình.
Tiểu Hạ lại càng hoảng hốt thốt lên một tiếng "Vãi nồi…" trong vô vọng.
Tôi ngẩng cao đầu một cách đầy kiêu hãnh.
Sướng rơn cả người!