Trà Xanh Đến Nhà, Đàn Bà Cũng Đánh

Chương 17

26/11/2023 11:58

17.

Tôi nhập số điện thoại, ngón tay để hờ trên nút gọi.

Bị dồn vào bước đường cùng, Chu Tĩnh không còn lựa chọn nào khác ngoài mở miệng thú nhận sự thật.

Tiếp theo, tôi đã nghe được một câu chuyện làm đảo lộn hoàn toàn thế giới quan của tôi.

Trong câu chuyện, nhân vật chính Chu Tĩnh khi học đại học có quen một người bạn trai lớn hơn mình nhiều tuổi. Cô ta đã tiêu xài của anh ta rất nhiều tiền.

Sau khi tốt nghiệp, cô ta lại muốn vứt bỏ người đó vì anh ta quá già, nhưng đối phương nhất định không buông tha nên cô ta buộc phải đi đăng ký kết hôn với người đó.

Tưởng hôn nhân sẽ giúp cô ta thay đổi phần nào lối sống lệch lạc. Nào ngờ khi đã kết hôn rồi, cô ta vẫn không thay đổi, còn tiếp tục lên kế hoạch, muốn dựa vào con trai bào tiền chồng tới c.h/ết.

Kết quả anh chồng bị l/ừa cả tiề/n lẫn tình.

Là cô ta lừa gạt chồng mình trước nên không dám làm lớn chuyện, chỉ có thể âm thầm ngậm cắn răng chịu đựng, đồng thời tiếp tục vào vai người mẹ hiền lành, trong lúc âm thầm từ bỏ kế hoạch lợi dụng thằng bé để hưởng phú quý vinh hoa.

Đáng tiếc cô ta không được trời độ. Một ngày, chồng ta phát hiện bản thân bị vô si/nh. Và khi đến bệ/nh viện kiểm tra, nhóm m/áu của đứa trẻ và anh ta không trùng khớp.

Mọi chuyện bị bại lộ, người đàn ông nh/ốt cô ta ở nhà, đ/á/nh đ/ậ/p mỗi ngày ba lần cho hả gi/ận.

Chu Tĩnh muốn ly hôn nhưng đối phương yêu cầu cô ta bồi thường số tiền hắn ta đã bỏ ra cho cô ta trước đây.

100 vạn là một con số khổng lồ đối với Chu Tĩnh, một người chưa bao giờ ki/ếm ra tiền. Sau một thời gian bị đ/á/nh đ/ập không thương tiếc, cô ta đã tìm được cơ hội để trốn thoát.

(100 vạn khoảng 3,2 tỷ)

"Mày, mày thật đúng là khiến tao t/ức ch/ết."

Chu Khải tức gi/ận, t/át vào mặt Chu Tĩnh một cái thật mạnh.

"Chỉ cần đưa cho hắn 100 vạn, hắn sẽ l/y hôn với em và để cho em đi."

Chu Tĩnh bò bằng cả tay và chân lại, nắm lấy ống quần của Chu Khải nhưng bị anh ta đ/á ra.

"Anh đi đâu tìm ra 100 vạn cho em chứ?"

Tôi biết một chút về hoàn cảnh gia đình Chu Khải.

Ba mẹ anh ta đều đã qu/a đ/ời vì bệ/nh n/a/n y. Để chữa bệ/nh cho ba mẹ, ngay cả căn nhà duy nhất họ cũng đã b/án đi.

Hiện tại họ vẫn đang ở nhà thuê.

Chu Tĩnh quỳ trên mặt đất, ánh mắt đ/ờ đ/ẫn v/ô h/ồn.

Trong khoảnh khắc tuy/ệt vọng, cô ta nghĩ đến mẹ chồng tôi.

"Mẹ nuôi, mẹ nhất định phải c/ứu con. Con biết nhà mẹ có tiền, không đủ thì b/án nhà đi, chờ sau khi con ly hôn sẽ tìm cách trả lại cho mẹ."

Tôi choáng váng, há hốc mồm nhìn người trước mặt.

Nói gì vậy?

Cô ta làm sai không biết hối lỗi đã đành, dựa vào cái gì còn muốn chúng tôi b/án nhà c/ứu cô ấy?

Tôi bật cười trong cơn gi/ận.

Trong đầu tôi chợt lướt qua một ý nghĩ.

"Đi/ên rồi đi/ên rồi thật sự quá đi/ên rồi."

Mẹ chồng cách xa cô ta, ánh mắt nhìn cô ta như thể gặp m/a.

Tôi nói ra suy nghĩ trong lòng: “Cho nên cô dụ dỗ chồng tôi là muốn anh ấy cho cô 100 vạn?”

Chu Tĩnh không thừa nhận nhưng cũng không phủ nhận.

Mẹ chồng tôi tức tới sắp t/ắt th/ở.

Ban đầu là vì nể mặt của Chu Khải nên mới cho người vào nhà.

Nhưng sau khi nghe mọi chuyện rồi, dù chỉ là một phút mẹ chồng tôi cũng không thể chịu nổi sự hiện diện của Chu Tĩnh. Bà đứng dậy bước vào vệ sinh lấy cây lau nhà, dứt khoát đuổi cổ hai anh em họ ra ngoài.

"Thật là tán tận lương tâm. Từ giờ trở đi, hễ tôi mà thấy các người bén mảng tới nhà tôi nữa thì tôi sẽ đ/á/nh các người bầm mình.”

Người đã đi khuất mắt nhưng lửa gi/ận trong lòng mẹ chồng tôi xem ra vẫn chưa ng/uôi ngoai.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm