Dạ Sắc Thượng Thiển

Chương 3

03/12/2024 22:14

Ai mà ngờ được rằng một con s ó i lạnh lùng k i ê u n g ạ o và một con h ồ l y thông minh lại sinh ra một con mèo con.

“Con trai, con đang làm gì vậy?”

Nàng từ trong nhà bước ra, tay cầm một bó t h u ố c, chuẩn bị phơi nắng để sau này làm t h u ố c, đây là yêu cầu thường ngày của những người đến khám b ệ n h. Y thuật của nàng tinh thông, nhan sắc lại mỹ lệ, thường thì ai có b ệ n h đều đến tìm nàng. Ai mà nghĩ rằng, nàng là một mỹ nhân cấp m a trong Vô Phong, giờ đây lại chọn làm nghề c/ứu người.

Đứa trẻ nhỏ cầm bình tưới, hướng vào trong nhà với giọng nói mềm mại: “Mẹ ơi~ Con đang tưới hoa đây.” Cậu ngửi ngửi một lúc, rồi dùng tay chạm vào những cánh hoa trắng, tự nói: “Các ngươi thật đẹp, như mây trắng…” Rồi cậu lại lắc lắc đầu, hăng hái nói: “Không đúng, đẹp hơn mây trắng, đẹp… đẹp giống như mẹ vậy.”

Lông mi của cậu dài và dày, đôi mắt lại giống nàng như đúc, trong veo như nước, khiến lòng người không khỏi t h ư ơ n g c ả m, chỉ có đôi môi mỏng nhẹ nhàng lại toát lên vẻ nghiêm nghị khác hẳn với trẻ con.

Nàng l i ế c nhìn đứa trẻ ngồi dưới đất, giọng nói dịu dàng vang lên: “Vào ăn cơm thôi.”

“Mẹ ơi, con còn muốn chơi thêm một chút.”

“Hôm nay có làm món chè ngọt, không vào thì không có phần của con đâu, mẹ uống hết đấy.”

Chè ngọt! Đó chính là món cậu yêu thích, cậu vội vàng bỏ bình tưới xuống, chạy vào trong nhà: “Mẹ ơi, mẹ yêu của con, con đến đây rồi~”

Cậu vừa vào nhà, ngoan ngoãn ngồi lên ghế nhỏ của mình, uống chè ngọt, hỏi nàng: “Mẹ ơi, hôm nay sư phụ sao lại không đến k i ể m t r a bài con?”

Người mà con trai nhắc đến chính là sư phụ của cậu, người có học thức uyên thâm, phong thái nhã nhặn. Vài năm trước, nàng đến đây, bà lão bên cạnh thấy nàng là một nữ tử nhỏ bé một mình nuôi con, không đành lòng nên đã giúp đỡ nàng, con trai của bà đã dạy cậu biết chữ, từ đó thành sư phụ của cậu.

Thượng Quan Thiển dịu dàng lau sạch những hạt cơm dính trên mặt cậu, nói: “Có lẽ sư phụ có việc bận. Con trai, ăn xong thì đi tìm bà chơi nhé, mẹ phải ra ngoài khám b ệ n h, nhớ đừng ra ngoài nhé.”

“Con biết rồi, mẹ ơi con là đứa ngoan nhất.” Nói xong cậu cúi đầu vào trong chén, khóe miệng nhoẻn lên cười tinh nghịch.

Cung Thượng Giác cầm mặt nạ rời khỏi tiệm rèn, trong lòng đoán chừng đệ đệ Cung Viễn Chuỷ đã đến, hắn đi thẳng một đường về hướng Bắc, đi đến Mặc Uyển.

Thấy Cung Thượng Giác trở về, Cung Viễn Chuỷ lập tức từ gác lầu đi xuống, ra ngoài đón: “Ca, có phát hiện vấn đề gì trong sổ sách không?”

Cung Thượng Giác nhíu mày, nói: “Không có, sổ sách rất sạch sẽ.” Hắn hạ mắt, sắc mặt có chút trầm xuống: “Nhưng vấn đề là, sạch đến mức bất thường.”

Hắn gấp rút chạy đến đây chính là để ngăn chặn việc huyện trưởng làm giả sổ sách, không ngờ ông ta lại chuẩn bị kỹ càng như vậy, chỉ cần lật vài trang đã biết, đó là sổ sách giả.

“Ca, vậy tiếp theo chúng ta phải làm gì?”

“Trước tiên hãy quan sát tình hình, những ngày này, bọn họ chắc chắn sẽ đề phòng cao độ, chú ý xem huyện phủ nơi nào có sự tăng cường phòng bị, bí mật chắc chắn sẽ nằm ở đó.”

“Được!” Sau đó, hắn ta lấy ra từ trong tay áo một lọ th/uốc mỡ, đưa đến trước mặt hắn nói: “Ca, trấn Lang Khê này ẩm ướt lại nóng bức, từ khi năm ấy… chân của ca cứ đến ngày mưa lại đ a u dữ dội, trước khi đến đây đệ đã chuẩn bị cho ca một lọ th/uốc, có thể giúp giảm bớt c ơ n đ a u.”

Cung Thượng Giác vui vẻ cười, nói: “Đa tạ đệ đệ.”

Nhưng trong lòng Cung Viễn Chuỷ lại vô cùng đ a u l ò n g, bốn năm trước cũng tại trấn Lang Khê này, trong một khu rừng trúc, ca ca hắn ta đã bị thương đầy mình, mỗi chỗ đều c h í m ạ n g, khi hắn ta đến nơi, sắc mặt ca ca đã trắng bệch như giấy, v ế t t h ư ơ n g sâu đến thấy xươ/ng, đặc biệt là chân trái đã nhuộm m á u, nằm giữa bùn đất, hắn ta chưa bao giờ thấy ai bị thương đến mức như vậy, người bên cạnh ca ca hắn ta có thân hình vạm vỡ, cao hơn người bình thường nhưng lại có vết t h ư ơ n g c h í m ạ n g ở cổ.

“Ca, Vô Phong đã qua thời kỳ thịnh vượng, vì â m m ư u bị phơi bày mà bị giang hồ t r u y s á t, bốn con q u ỷ đã bị xử lý, những kẻ còn lại căn bản không tới gần được ca ca, có thể khiến vô phong liều mạng phái ra q u ỷ, e chỉ có Vô Lượng Lưu Hỏa mà thôi và vài năm trước giang hồ từng cho rằng Vô Lượng Lưu Hỏa đã…”

Hắn không nói gì, chỉ nói: “Đệ đã mệt mỏi suốt đêm rồi, đi…”

Cung Viễn Chuỷ ngắt lời hắn, giọng điệu tràn đầy kiên định: “Ca, có phải Thượng Quan Thiển ở chỗ này hay không!”

Biết rằng cậu là đứa không dễ nghe lời, Thượng Quan Thiển vừa mới bước ra khỏi cửa chưa được bao lâu, cậu đã liền l é n l ú t bò ra từ một bên tường trong động. Nhìn thấy thế giới bên ngoài rực rỡ đầy màu sắc, trong lòng cậu không khỏi nảy sinh chút b ự c b ộ i và nghĩ thầm: “Mẹ không cho ta ra ngoài nhưng đâu có nói không được trèo tường.”

Trên phố người ta đua chim, đ/á gà, người kể chuyện trong quán trà khiến thực khách vỗ tay tán thưởng, tiếng rao hàng vang lên liên tục, đứa trẻ nhỏ nhảy nhót dọc theo con phố, linh hoạt như đang khen mình thật thông minh.

Cậu đi đến một cửa hàng, nhìn món ăn mà mẹ thường không cho ăn, mở miệng nói: “Ông ơi, con muốn m/ua một cái kẹo đường.”

Cậu đưa tay sờ sờ túi của mình, hôm nay ra ngoài vội vàng, quên mang tiền, khuôn mặt trắng trẻo đã đỏ bừng.

“Vẫn là thôi đi ạ, hôm nay mẹ không ở nhà, con lại vội vàng ra ngoài nên không mang…”

“Lấy hai cái.” Cung Thượng Giác cúi đầu nhìn cậu, đứa trẻ nhỏ vì ngượng ngùng mà cứ sờ sờ góc áo, thật sự rất đáng yêu, hắn không nhịn được mà xoa đầu cậu.

Cậu lùi lại đằng sau một bước, bàn tay của Cung Thượng Giác rơi giưa không trung, cậu nghiêng đầu nhìn về phía một người mang mặt nạ. Mẹ cậu đã từng dặn dò không được tiếp xúc với người lạ, tuy không nhìn rõ diện mạo nhưng trong lòng cậu lại thấy ấm áp, cảm giác ấy thật gần gũi và an toàn.

Cung Thượng Giác cầm hai cây đường, khom người q u ỳ một chân trên đất đưa cho cậu, tiểu đoàn tử nhìn hắn với ánh mắt không hề có á c ý, lại không muốn bỏ đi cây đường khó khăn lắm mới có được, cậu nhỏ giọng nói: “Thúc thúc, mẹ con nói không được t h a m l a m quá… một cái là đủ rồi.”

Ánh mắt sâu thẳm của Cung Thượng Giác lộ ra một chút dịu dàng, đầu ngón tay hơi chai nhẹ nhàng chạm vào má cậu, đưa cho cậu một cây, còn lại thì tự mình cầm, giọng nói êm ái: “Ăn từ từ thôi.”

Cậu kéo kéo ống tay áo của Cung Thượng Giác, nói: “Thúc thúc, đến nhà con đi, con sẽ trả tiền cho thúc thúc, mẹ con nói không được lấy đồ của người khác mà không trả, nếu không thì sau này sẽ không trả nổi đâu.”

Khóe mắt hắn khẽ cụp xuống, tự nói: “Còn… còn không trả nổi sao…”

Chưa kịp để hắn nói hết, một tay đã cầm cây đường, tay nhỏ bé còn lại đặt lên tay hắn, bàn tay nhỏ xíu chỉ đủ để nắm lấy ngón tay hắn. Trong khoảnh khắc đó, ánh mắt dưới lớp mặt nạ hơi ngẩn ra, lông mi khẽ r u n r ẩ y, trong lòng dâng trào một cảm giác ấm áp. Hắn dừng lại không còn vùng vẫy, để mặc cho cậu kéo đi, băng qua dòng người đông đúc. Về đến nhà, cánh cổng sân vườn khẽ hé mở, tiểu đoàn tử ngẩng đầu lên, vẻ mặt như sắp bị p h ạ t, nói: “Mẹ về rồi nè…”

Hắn đứng yên tại chỗ, không thể nhúc nhích…

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
11 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7