Sau đó, tôi chỉ nghe thấy tiếng Phó Tư Yến lo lắng gọi bên tai, anh vội vã bế tôi ra khỏi hội trường, vào trong chiếc xe ngập tràn mùi trầm hương.
"Kỷ Nam Chu? Kỷ Nam Chu! Em tỉnh lại đi, đừng ngủ..."
Tôi gắng gượng mở mắt, túm lấy bàn tay đang thắt dây an toàn nơi eo mình của anh, dùng giọng điệu nghẹn ngào c/ầu x/in: "Phó Tư Yến, bọn họ hạ t.h.u.ố.c em rồi..."
Trong không gian kín, một mùi hương cỏ Hương Bài (vanilla) nồng nàn khác nhanh chóng ập đến. Mùi dừa mịn màng hòa quyện với mùi Trầm Hương hơi đắng, bùng n/ổ đến mức Phó Tư Yến cũng phải ngẩn người, nhanh chóng nhận ra đó là loại "th/uốc" gì.
Yết hầu anh chuyển động, dường như muốn nói "bình tĩnh", nhưng lại bị những động tác cọ quậy lung tung của tôi làm cho rối lo/ạn, "Đừng như vậy..."
Khóe mắt tôi liếc qua một vị trí nh.ạy cả.m nào đó, đầu óc đang choáng váng của tôi bỗng bật cười vì tức gi/ận. Tôi tự ý lật người che kín miệng anh lại, hơi thở nóng hổi phả ra nóng bỏng da thịt: "Nhưng cơ thể anh không nói như vậy đâu... Phó Tư Yến."
20.
Kỳ phát tình bị kí/ch th/ích bởi t.h.u.ố.c thường rất khó để kiểm soát. Huống hồ, độ tương thích tin tức tố của chúng tôi cao tới 98%.
Trôi dạt trong biển tình suốt ba ngày đêm, Phó Tư Yến mới dần tỉnh táo lại giữa làn tin tức tố đang nhạt dần của tôi, lý trí cuối cùng cũng thắng được bản tính tham lam không đáy của một Alpha.
Khi rời khỏi người tôi, anh trông có vẻ hơi hối lỗi, câu đầu tiên thốt ra là: "Xin lỗi!"
Tôi khẽ chạm vào bờ môi sưng mọng vì bị hôn quá nhiều, cổ họng đ/au rát đến mức chẳng thể phát ra âm thanh nào nữa. Nếu không phải lần này là do tôi cố tình dẫn dụ, tôi thực sự rất muốn hỏi anh một câu - rốt cuộc là ai mới là kẻ bị hạ th/uốc, là ai đang trong kỳ phát tình đây?!
...
Tôi nằm liệt trên giường thêm ba ngày nữa, gần như không thể cử động. Những lúc không hôn mê, căn bệ/nh đa nghi lại tái phát. Nghĩ lại hai năm qua, kỳ mẫn cảm của Phó Tư Yến chưa bao giờ tìm đến tôi. Một Alpha cấp S vốn dĩ có tinh lực dồi dào hơn hẳn Alpha bình thường, chỉ dựa vào t.h.u.ố.c ức chế... mà thật sự có thể kiềm chế được lâu như vậy sao?
Đúng lúc này, Phó Tư Yến đưa thìa cháo đến bên miệng tôi. Dạ dày tôi dâng lên một cơn buồn nôn, nhưng vẫn cố giả bộ dịu dàng, thăm dò: "Đêm đó tại sao bác sĩ Sầm lại tình cờ đi ngang qua vậy? Em chưa từng nghe nói anh ta là thiếu gia nhà nào."
Suốt bao nhiêu năm qua, quanh người Phó Tư Yến gần như không có lấy một Omega nào. Duy chỉ có một Sầm Dữ chữa bệ/nh cho tôi là thường xuyên ra vào nhà này... lại còn vào đúng lúc tinh thần tôi hoảng lo/ạn nhất.
"Nhà cậu ấy làm kinh doanh, là một Tập đoàn d.ư.ợ.c phẩm mới nổi hai năm gần đây... Em không biết cũng là chuyện bình thường."
"Tâm lý ổn định, có tiền, nho nhã, lại là Omega..." Lầm bầm đến cuối cùng, tôi bỗng cười khẩy, suýt chút nữa không nhịn được mà bóp nát chiếc thìa sứ.
Đúng là... môn đăng hộ đối!
21.
Sau đó, Phó Tư Yến lôi mấy tên Alpha kia đến trước mặt tôi. Một mặt chúng quỳ xuống xin lỗi, mặt khác lại thừa nhận cả chuyện "hạ th/uốc" không hề có thật kia, c/ầu x/in tôi tha thứ một câu...
Dù đám công t.ử bột này đã được lau sạch vết m/áu, nhưng những vết thương sâu đến mức thấy cả xươ/ng vẫn khiến tôi phải hít vào một hơi khí lạnh. Làm lo/ạn với Phó Tư Yến bao nhiêu năm, tôi suýt nữa đã quên mất anh là kẻ nắm trùm cả hai giới hắc bạch, th/ủ đo/ạn tàn đ/ộc thế nào.
Thế nên, nếu anh thực sự không còn yêu tôi, anh hoàn toàn có thể chọn cách g.i.ế.c tôi để rũ bỏ gánh nặng. Vậy mà anh vẫn... còn yêu tôi.
Thời hạn ước định chẳng mấy chốc đã qua một tháng. Những ngày này, Phó Tư Yến quả thực đã làm tròn trách nhiệm của một Alpha, lúc tôi tỉnh táo, anh ngày đêm ở bên cạnh giúp tôi điều tiết tin tức tố. Thế nhưng, cứ mỗi sáng sớm hôm sau, mùi hương cỏ Hương Bài mà tôi cố ý vương lại trên người anh sẽ biến mất không dấu vết... thay vào đó là một mùi hương hoa khác.
Sự bình tĩnh giả tạo cuối cùng cũng sụp đổ hoàn toàn vào đêm Giao Thừa.
Đêm đó sau khi ăn bữa cơm Tất Niên, tôi đổ sạch bát t.h.u.ố.c bắc do đích thân anh sắc, rồi mỉm cười mang bát không vào bếp. Phó Tư Yến không mảy may nghi ngờ, chỉ xoa đầu tôi theo bản năng, dỗ dành tôi ngủ xong liền khoác áo rời khỏi nhà.
Trước đó, tôi luôn nghĩ anh nằm chung giường với mình nên tôi mới ngủ ngon đến vậy. Hóa ra, tất cả chỉ là công dụng của t.h.u.ố.c an thần.
Trên đường đi/ên cuồ/ng nhấn ga bám theo anh, tôi cười mà lòng chua chát. Phóng như bay đến tận vùng ngoại ô, tôi mới nhận ra Phó Tư Yến không phải đi vào trung tâm thành phố để thuê phòng với Omega nào cả. Quanh đây chỉ có một nhà máy d.ư.ợ.c phẩm, bên cạnh là một căn cứ nhỏ.
Vừa định thở phào nhẹ nhõm, tôi liền nhìn thấy sau kẽ hở của lớp tôn sắt là Sầm Dữ đang chơi ném tuyết xem pháo hoa... và một Phó Tư Yến đang nhìn cậu ta với nụ cười rạng rỡ.
Trái tim tôi đột ngột nhói đ/au. Tình yêu quả nhiên không hề biến mất - nó chỉ chuyển dời từ người này sang người khác mà thôi.
Anh quàng chiếc khăn tôi tặng lên cổ vị Omega kia, cúi người bày sẵn pháo hoa cho cậu ta, rồi vào khoảnh khắc Giao Thừa, anh nhắm mắt thành tâm cầu nguyện. Tôi đứng ngay phía sau họ không xa, đứng trân trân đến mức đầu ngón tay lạnh buốt, nhưng chẳng còn cảm nhận được cái lạnh của thời tiết nữa.