Nhị

Chương 8

25/07/2025 14:59

Hắn khè khè nôn ra từng dòng chất lỏng đen sì, dính nhớp nháp lên sau gáy tôi, lạnh buốt như băng đ/á nhỏ vào xươ/ng sống.

Tôi sợ đến phát đi/ên, gào thét thất thanh.

Đúng lúc ấy, từ bên ngoài vang lên tiếng hét mơ hồ, như từ xa xăm vọng lại:

“Chị! Nhắm mắt lại!”

Tôi không kịp suy nghĩ, theo bản năng nhắm ch/ặt mắt.

Ngay sau đó, một cơn đ/au x/é nát linh h/ồn ập đến khiến tôi gào lên thảm thiết.

Tôi mở bừng mắt, thở dốc, nước mắt đầm đìa.

Trước mặt tôi là một h/ồn phách trong suốt, là thằng Phúc hồi nhỏ!

Thằng bé cũng bật khóc, giọng nghẹn ngào:

“Chị ơi…”

Tôi đảo mắt nhìn xung quanh, mới phát hiện bản thân vẫn ở bờ sông. Có lẽ là lúc đi ngang qua, linh h/ồn tôi bị ép xuất ra khỏi thân x/ác.

A Phúc trông ngơ ngác, h/ồn phách có vẻ tổn thương nặng, tôi vội giơ cao cây nến, dẫn nó về nhà.

Dọc đường, không gặp chuyện gì bất thường.

Rất nhanh, tôi đã nhìn thấy ngôi nhà thân thuộc với ánh đèn vàng hắt ra từ cửa.

Thầy pháp đang đứng chờ ngoài cổng, sau lưng là cha mẹ tôi.

Vừa thấy tôi, mẹ lao đến túm lấy cổ áo tôi, mắt đỏ rực, khuôn mặt đi/ên dại:

“Phúc đâu? A Phúc có về không?”

Tôi gật đầu:

“A Phúc về rồi, đang ở ngay cạnh con.”

A Phúc gọi mẹ một tiếng “mẹ”, nhưng bà không nghe thấy.

Mẹ ngồi sụp xuống đất, gào khóc thảm thiết:

“Về là tốt rồi, về là tốt rồi… con ơi… con khổ quá mà…”

“Đồ con ranh trời đá/nh! Tao chỉ h/ận không thể l/ột da mày, uống m/áu mày!”

Cha thấy mẹ tru tréo om sòm, khó chịu đ/á một cái:

“Phúc nó về rồi đấy! Mày còn tru cái mẹ gì!”

Mẹ tôi lau nước mắt, vội đứng dậy phủi đất trên người, dè dặt hỏi thầy:

“Tiếp theo làm sao ạ?”

Thầy vừa định mở miệng, bỗng liếc mắt nhìn tôi, sắc mặt chuyển sang trắng bệch.

Tôi còn chưa hiểu chuyện gì, nhìn xuống tay mình, cây nến không biết đã tắt từ bao giờ.

Bên cạnh, h/ồn phách của A Phúc bắt đầu nhấp nháy, như bóng đèn sắp ch/áy trong chuồng lợn.

Thầy quát lớn, đẩy cha mẹ tôi vào nhà:

“Tiểu D/ao lại tới! Mau vào trong!”

Ngay lúc ấy, dưới gốc cây ngô đồng phía xa, một bóng đỏ chậm rãi xuất hiện, từng bước tiến về phía chúng tôi.

Tim tôi thắt lại, hốt hoảng đẩy cha mẹ vào nhà:

“Mẹ! Tiểu D/ao tới rồi, nhanh lên!”

Thầy đứng chặn phía sau, dịu giọng trấn an tôi:

“Tiểu Táo, đừng sợ, có thầy ở đây rồi.”

Mẹ vẫn đi/ên cuồ/ng gọi tên thằng Phúc. Tôi cũng chẳng còn thời gian quan tâm nữa, lấy sức đâu ra không rõ, tôi xô bà vào trong.

“Phúc! A Phúc có trong này không!?”

Tôi khựng lại.

Mẹ tôi thấy tôi ngập ngừng, sắc mặt lập tức biến đổi, t/át tôi một cái trời giáng.

Bố tôi cũng nghiến răng gi/ận dữ:

“Nếu A Phúc mà xảy ra chuyện, tao đ/ập ch*t mày! Cút ra ngoài! Mang nó về đây ngay!”

Nửa bên mặt tôi tê rần, cúi đầu lí nhí:

“Dạ, con đi ngay.”

Bố không quên đ/á thêm một cú:

“Nhanh lên! Con bò còn nhanh hơn mày!”

Tôi loạng choạng suýt ngã.

Vừa bước ra khỏi cửa, hàn khí ập thẳng vào mặt, lạnh đến nỗi xươ/ng sống cũng muốn đông cứng.

Thầy pháp đang bị thương nặng, cắn răng ném từng lá bùa vàng ra ngoài.

Thấy tôi, mắt thầy sáng lên, ném cho tôi một cây nến khác, hét to:

“Tiểu Táo! Mau đ/ốt lên!”

Tôi r/un r/ẩy châm nến.

A Phúc lại xuất hiện bên cạnh tôi.

Thầy hét:

“Đã đúng giờ Tý! Là lúc h/ồn A Phúc có thể trở về thân x/ác, mau chạy!”

Thầy ném nốt lá bùa cuối cùng, chạy theo sau tôi.

Tôi cầm nến lao đi trong bóng đêm.

Chỉ cách có vài mét, tôi lại cảm giác như đi mãi không tới.

Cho đến khi cánh cửa trước mặt hiện ra, tôi mới dám thở phào.

Tôi đẩy cửa xông vào, nhưng đúng lúc ấy một tiếng cười rùng rợn vang lên sau lưng.

Tiểu D/ao đã đuổi kịp.

Khoảng cách… chưa đầy ba mét!

Thầy pháp hét lớn khi thấy tôi vào được nhà:

“Tiểu Táo! Thầy tới ngay đây!”

Tôi nhìn ông ta… khoảng cách chỉ còn một bước chân.

Nhưng ánh mắt tôi dần trở nên lạnh lẽo.

Không do dự, tôi đóng sầm cánh cửa lại.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
5 Ôn Cố Chương 13
9 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
11 Bên vực thẳm Chương 6
12 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm