Bạch Nguyệt Quang Không Muốn Chết

Chương 1

18/06/2026 12:57

Cú đ/á này của Thẩm Diên chắc khiến mông tôi bầm tím suốt 3 ngày mất.

Thủ phạm gây ra chuyện này vẫn đang trợn mắt nhìn tôi, sắc mặt đen như đáy nồi.

Cú đ/á vừa rồi đã rút cạn chút sức lực ít ỏi của tôi.

Tôi choáng váng, chống tay lên thành giường thở dốc: "Cái quái gì thế? Halloween đến rồi à?"

"Không đúng, giờ đang là mùa hè mà. Chẳng lẽ trường đang tổ chức hoạt động hóa trang gì đó?"

Chưa kịp đợi Thẩm Diên đáp lời, dòng bình luận hiện lên trước mắt đã giải đáp cho tôi:

[Tận thế đến nơi rồi trời ơi, còn Halloween gì nữa?]

[Có kiểu trang điểm nào mà vẽ mất nửa cái đầu không?]

[Nam chính tức đến mức mặt mày tái nhợt rồi kìa.]

[Thật vô lương tâm, nam chính liều mạng chạy tới c/ứu, không cảm ơn thì thôi, còn dám đ/á lại.]

[Cũng đành thôi, ai bảo cậu ta là bạch nguyệt quang giai đoạn đầu của nam chính cơ chứ.]

Tận thế?

Bạch nguyệt quang?

Mẹ kiếp!!

Vẻ mặt nhìn tôi như đang nhìn đồ ngốc của Thẩm Diên chợt khựng lại, cậu ấy đưa tay nhéo nhẹ má tôi, lắc qua lắc lại: "Diệp Hằng, cậu làm sao thế? Bị đ/á đến ngốc rồi à?"

Tôi hất tay cậu ấy ra: "Cậu mới ngốc ấy."

Cậu ấy ngẩng đầu nhìn vào khoảng không: "Thế sao tròng mắt cậu cứ đảo lên trên thế?"

Tôi hừ lạnh một tiếng, không nói cho cậu ấy biết tôi có thể nhìn thấy những dòng chữ kỳ lạ lơ lửng trên đầu.

Dù sao cũng chưa biết những lời trên đó là thật hay giả.

Tôi thở dài, vỗ nhẹ lên tay cậu ấy: "Dù sao thì cũng cảm ơn cậu đã c/ứu tôi."

"Mặc dù phương thức của cậu, tôi không tán thành cho lắm."

Tiếng động bên ngoài dồn dập nối tiếp, lẫn trong đó là tiếng bước chân hỗn lo/ạn, tiếng đồ vật va đ/ập và những tiếng gào thét thảm thiết.

Lúc này mới chậm rãi thấm vào n/ão tôi.

Lòng tôi thắt lại, bước nhanh ra ban công nhìn xuống.

Mặt đất hỗn lo/ạn tan hoang, khắp nơi là những mảnh tay chân đ/ứt lìa, m/áu nhuộm đen cả nền đất.

Từ các tầng trên cùng không ngừng có người rơi xuống đất.

Tiếng cơ thể người va đ/ập xuống nền xi măng vọng lên từng hồi.

Toàn thân tôi lạnh toát, không kìm được mà nôn khan vài tiếng, trong đầu như có kim châm.

Một bàn tay ấm áp từ phía sau đưa lên trán tôi, đồng thời che khuất tầm mắt tôi.

Thẩm Diên đứng cạnh tôi, thân hình cao lớn chắn ngang ban công, bao trùm tôi trong chiếc bóng của cậu ấy: "Cậu sốt rồi à? Vậy đừng nhìn nữa, về giường nằm đi."

Tôi được cậu ấy dìu về giường, cười khổ: "Cậu liều mạng chạy tới đây làm gì? Giờ tôi đi 2 bước đã thấy mệt, chỉ làm gánh nặng cho cậu thôi. Mà phòng cậu không phải ở tầng dưới à? Sao lại chạy lên đây?"

Thẩm Diên im lặng.

Dòng bình luận lại sôi động hẳn lên:

[Vì thích cậu chứ sao, đồ đầu gỗ.]

[Đáng tiếc thật, Diệp Hằng đến ch*t cũng không biết Thẩm Diên thích cậu ta, cứ tưởng là kẻ th/ù không đội trời chung.]

[Câu hỏi: Người tôi thích luôn nghĩ tôi muốn hại cậu ấy, phải làm sao đây?]

[Bao giờ Diệp Hằng mới ch*t nhỉ? Mong được thấy cảnh bạch nguyệt quang ch*t xong, Thẩm Diên hóa thành cỗ máy chiến tranh lạnh lùng t/àn b/ạo.]

[Trân trọng nam chính vẫn còn chút tính người ở hiện tại đi.]

[Phía sau còn có tình tiết thế thân nữa, thụ bảo bối đáng yêu của chúng ta sẽ xuất hiện, chữa lành cho nam chính.]

[Bạn lầu trên, thực ra không phải chữa lành đâu.]

Nhìn thấy những dòng này, tôi nhắm nghiền mắt, cũng im lặng.

Cái quái gì thế này?

Thẩm Diên là nam chính?

Cậu ấy thích tôi?

Còn tôi nhất định phải ch*t?

Tôi nhớ lại quãng thời gian từ khi quen Thẩm Diên hồi cấp hai đến giờ.

Nhìn mặt nhau đã thấy chán, như nước với lửa.

Cậu ấy chọc tức tôi, tôi gây sự với cậu ấy.

Động lòng thì chưa thấy đâu, còn ý định gi*t nhau thì có thừa.

Nhưng lần này cậu ấy đích thân chạy tới c/ứu mạng tôi.

Chuyện này phải suy nghĩ lại rồi.

Ch*t ti/ệt!

Lấy đâu ra thời gian suy nghĩ mấy chuyện này, quan trọng là tôi phải sống sót thế nào đã!

Tiếng loa phát thanh đột ngột vang lên: "Mong các bạn học sinh hãy ẩn nấp kỹ, không tự ý chạy lung tung, chờ đợi lực lượng c/ứu hộ!"

Loa lặp lại 3 lần.

Tôi mở to đôi mắt đang nóng rực, nhìn theo bóng lưng Thẩm Diên ngoài ban công.

Gió mang theo mùi m/áu tanh quấn quanh người cậu ấy, tản ra rồi lại thổi về phía tôi.

Điếu th/uốc trên đầu ngón tay Thẩm Diên chập chờn trong bóng đêm.

Bóng lưng cậu ấy thẳng tắp, một tay đút vào túi quần, đầu hơi cúi xuống nhìn bên dưới.

Cả người toát ra sự trầm lặng áp bức.

Tôi khô khốc hỏi: "Sao cậu còn nhìn nữa, không thấy gh/ê à?"

Thẩm Diên không quay lại, giọng mang theo chút thăm dò: "Tôi phát hiện ra bọn chúng nh.ạy cả.m với thính giác hơn thị giác, lần nào cũng cắn người kêu to nhất trước."

Tôi thầm giơ ngón cái trong lòng.

Đúng là nam chính, vừa vào trận đã chọn cách nghiên c/ứu quan sát.

Đối mặt với cái ch*t của đồng loại mà vẫn không biến sắc, làm như không có chuyện gì.

Đầu tôi đ/au nhức dữ dội, chìm vào giấc ngủ.

Không biết đã qua bao lâu, tôi bị con zombie áp sát trong mơ mà gi/ật mình tỉnh dậy.

Toàn thân đổ mồ hôi lạnh, cảm giác cơ thể nhẹ nhõm hơn hẳn.

Thẩm Diên lục lọi ra được gói mì tôm vị ớt ngâm mà bạn cùng phòng tôi cất giấu, nấu cho tôi một gói: "Phòng cậu chẳng có gì ăn, chúng ta không cầm cự nổi 2 ngày đâu."

Tôi bưng bát mì ăn ngấu nghiến: "Không biết khi nào c/ứu hộ mới tới."

Dòng bình luận lại bắt đầu tràn ngập:

[Không có c/ứu hộ đâu, thế giới bên ngoài đã sụp đổ hoàn toàn rồi.]

[Đợi khi hết đồ ăn, họ sẽ tự biết đường đi thôi.]

[Phải đến thành phố B, bên đó sẽ xây dựng căn cứ nhân loại, địa hình hiểm trở, dễ phòng thủ.]

[Nhưng cũng phải đợi nam chính thức tỉnh dị năng rồi mới đi, giờ đi chẳng khác nào t/ự s*t, huống hồ còn mang theo cái gánh nặng là bạch nguyệt quang này.]

[Tiếc là bạch nguyệt quang này không có dị năng, chắc chắn sẽ ch*t, không thì tôi cũng mong cậu ta sống, để lại chút lưu luyến cho nam chính ở thế giới này.]

[Thế chẳng phải sẽ phát triển tuyến tình cảm à? Nhạt nhẽo lắm, tôi muốn xem nam chính lên cấp đá/nh quái, chứ không phải muốn xem cậu ấy yêu đương.]

Tôi ăn hết nước mì khi đọc dòng bình luận, rồi mới sực nhớ ra: "Sao cậu không ăn?"

Thẩm Diên ngồi đối diện, một tay chống cằm, mắt không rời khỏi đôi môi đỏ ửng vì cay của tôi: "Tôi không đói."

Tôi nghĩ cậu ấy phần lớn là để tiết kiệm thức ăn, trong lòng chợt thấy áy náy: "Đừng giả vờ nữa, cậu thèm chảy cả nước bọt rồi kìa."

Tôi lục lọi trên giường, lấy ra vài gói đồ ăn vặt ném cho cậu ấy: "Ăn Iót dạ đi."

Thẩm Diên đón lấy, x/é một gói kẹo dẻo vị dâu: "Lát nữa tôi định ra ngoài xem phòng khác còn đồ ăn không."

Tôi suy nghĩ một chút: "Hôm qua tôi thấy người ở phòng đối diện đi siêu thị m/ua sắm, toàn m/ua đồ ăn."

"Vậy tôi đi lấy."

"Nhưng họ không mở cửa."

"Chỉ cần không khóa chốt bên trong, dùng thẻ cứng luồn qua khe cửa đẩy chốt lên là mở được."

"Được." Tôi chợt nghĩ ra, "Nhưng còn một vấn đề nữa."

"Gì?"

"Cửa phòng tôi mỗi lần mở và đóng đều kêu như m/a nữ gào thét, 2 tầng trên dưới đều nghe thấy."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Vừa Là Túc Địch, Vừa Là Vợ Yêu

Chương 17
Nhiệm vụ thất bại. Trước khi bị xóa sổ, tôi vẫn cố níu lấy một chút tự tôn cuối cùng mà hỏi hệ thống: "Tôi có thể nói cho nam chính biết thân phận thật của mình không?" "Hoàn toàn có thể." Tôi chậm rãi cởi bỏ quần áo, từng lớp từng lớp, rồi đứng thẳng trước mặt Lục Kính Nghiêu. "Xin lỗi vì đã lừa cậu. Thật ra... tôi là con gái." Lục Kính Nghiêu thoáng sững sờ. Sự kinh ngạc như tràn cả ra khỏi đáy mắt anh không cách nào che giấu được. Nghĩ cho cùng thì anh cũng đáng thương thật. Đấu đá với tôi bao nhiêu năm, tốn biết bao tâm huyết chỉ để vùi dập đối phương, cuối cùng mới phát hiện ra cái kẻ thù không đội trời chung của mình lại là... một cô gái. Trong ánh mắt vừa hoang mang vừa chấn động kia, tôi khẽ nhắm mắt lại và thản nhiên đón nhận cái chết đã được định sẵn. Thế nhưng, tôi đã không chết. Ngược lại, tôi còn một lần nữa quay lại thế giới này. Hệ thống dùng giọng điệu áy náy pha lẫn lấp liếm mà nói: "Sau khi cô chết, tiến độ nhiệm vụ bất ngờ tăng vọt. Chính vì vậy, để đền bù thiệt hại, chúng tôi quyết định cho cô một cơ hội sống lại." "Thân phận hiện tại của cô là một quý bà nhà giàu. Thuộc kiểu mẫu điển hình: chồng không về nhà, còn cô thì tha hồ tiêu xài gia sản." Tôi gật đầu tỏ vẻ hài lòng: "Tốt đấy, chẳng khác gì giấc mơ cả. À mà, ông chồng không về nhà của tôi tên gì thế?" Hệ thống đáp ngắn gọn với giọng điệu nhẹ như không: "Lục Kính Nghiêu."
50.67 K
2 Ôn Cố Chương 13
4 Bên vực thẳm Chương 6
6 Ve Ngừng Tiếng Ve Chương 17
7 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
8 Thịt Tiên Chương 15
9 Sát nhân si tình Chương 19
12 U U Lục Minh Chương 30.

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chỉ một người được nhận chính thức, nhưng cả hai chúng tôi đều từ chối ký hợp đồng

Chương 10
Lâm Trừng, trợ lý chiếu phụ đề mới vào làm tại nhà hát thành phố, ngay trước kỳ đánh giá cuối cùng của thời gian thử việc, đã phát hiện ra phương án phụ đề tiếp cận người khuyết tật do mình thiết kế bị cấp trên đổi tên thành người thân của khách hàng, trong khi báo cáo sai sót trong quá trình diễn tập lại bắt cô phải một mình ký tên chịu trách nhiệm. Cô vốn tưởng rằng đồng nghiệp cùng đợt là Diệp Tuệ đã cướp mất suất chuyển chính của mình, cho đến khi cả hai đối chiếu các phiên bản phụ đề, lịch sử đăng nhập bảng điều khiển và phiếu phản hồi từ khán giả, mới nhận ra cấp trên đã luôn dùng sự cạnh tranh để chia rẽ những người mới. Đoạn giữa câu chuyện hé lộ rằng Diệp Tuệ quả thực từng sửa giúp cô một mã thời gian chí mạng trong một buổi diễn, và vì thế đã chấp nhận lời hứa miệng của cấp trên; cả hai đều từng dùng sự im lặng để đổi lấy sự an toàn. Đêm công diễn đầu tiên, hệ thống lại xảy ra lỗi, Lâm Trừng từ chối phát phiên bản chưa được kiểm chứng, cùng với Diệp Tuệ chiếu trực tiếp phụ đề dự phòng lên màn hình phụ và công khai để lại lịch sử thao tác. Buổi diễn được hoàn thành, nhưng cô mất đi tư cách chuyển chính, còn Diệp Tuệ cũng chủ động từ bỏ suất đã được sắp xếp. Kết thúc, cả hai chuyển đến những nhà hát quy mô nhỏ hơn, xây dựng quy trình phối hợp có thể truy xuất nguồn gốc; họ không lập tức đổi đời, nhưng không còn ký tên thay cho những sai lầm của quyền lực nữa.
0