Lúc tỉnh lại trong một nhà kho cũ nát, tôi nhìn thấy đứa nhỏ đang bị trói trên ghế có bề ngoài trông giống hệt Giang Tự hồi bé mà trong nhất thời rơi vào trầm mặc.
Ở lần xuyên vào thế giới này trước kia, nhiệm vụ của tôi chính là nuôi dưỡng phản diện của thế giới này - Giang Tự - trưởng thành.
Lúc đó Giang Tự vừa tròn bảy tuổi, là cái độ tuổi nghịch ngợm đến cún cũng phải chê nên tôi đã coi thằng bé như cún con mà nuôi nấng. May mà Giang Tự ngoan ngoãn và hiểu chuyện, chẳng có lấy nửa điểm tố chất nào của một nhân vật phản diện cả.
Ngày nào hệ thống cũng lên án tôi đã nuôi hỏng mất đại phản diện rồi, nhưng tôi lại chẳng hề bận tâm, chỉ bảo là hệ thống không hiểu. Phản diện cũng có dăm bảy loại, bé nhà tôi là kiểu đại phản diện tỏa nắng rạng rỡ.
Về sau, Giang Tự được người trong gia tộc tìm đến để đón về. Cậu ấy đã từ tầng lớp đáy xã hội bò lên đỉnh cao quyền lực.
Cái ngày triệt để nắm trọn quyền lực nhà họ Giang trong tay, cậu ấy nói muốn báo đáp tôi.
Hôm đó, sau khi cậu ấy lừa tôi vào phòng ngủ, tôi mới nhận ra đứa nhỏ mình nuôi lớn nào phải cún con, mà là một con sói dữ. Sau lần đó, mối qu/an h/ệ giữa chúng tôi dần trở nên méo mó, đ/ộc hại. Đến khi tôi gi/ật mình nhận ra, thì bản thân đã mang th/ai con của cậu ấy mất rồi.
Tôi không hiểu rõ về thế giới này cho lắm nên cứ ngỡ rằng Beta thì không thể nào mang th/ai được. Nào ngờ đến ngày sinh nở, tôi lại vì khó sinh mà mất mạng ngay trên bàn mổ.
Cứ nghĩ đến việc mọi thứ sắp phải bắt đầu lại từ đầu thì đầu tôi lại bắt đầu đ/au nhức.
"Hệ thống, mày bị c/âm rồi hả? Lên tiếng đi! Tại sao lại bắt tao làm lại cốt truyện một lần nữa!"
Hệ thống không hề phản hồi mà tiếp tục giả ch*t.
Đúng lúc này, từ phía sau đột ngột truyền đến tiếng mở cửa.