01
Đứa trẻ trong n.g.ự.c vốn dĩ vẫn đang khóc ngắt quãng, bị cơn gió âm lãnh thổi qua, tiếng khóc càng lúc càng yếu ớt.
Ta đặt hắn lên chiếc giường gỗ duy nhất còn xem như nguyên vẹn.
Mượn ánh trăng, ta rốt cuộc cũng nhìn rõ khuôn mặt của hắn.
Nửa mặt bên trái trắng trẻo trong ngần nhưng nửa mặt bên phải lại bị những vết ban đỏ sẫm che kín hoàn toàn, lan tràn mãi xuống tận cổ. Giữa đêm khuya thanh vắng nhìn vào quả thực khiến người ta kinh hãi.
Ta thở dài một hơi.
Ta tên là Thẩm Yến Hòa.
Nửa năm trước, ta bị kẻ gian h/ãm h/ại, vu oan tội đẩy ngã Lệ Tần đang mang long th/ai. Hoàng thượng ngay cả tra xét cũng lười làm, trực tiếp đày ta vào lãnh cung.
Ta ở trong lãnh cung gặm màn thầu cứng suốt nửa năm, g/ầy gò đến mức chỉ còn lại một nắm xươ/ng tàn.
Đêm nay vốn định ra bãi đất hoang phía sau lãnh cung đào chút măng mùa đông lót dạ, chẳng ngờ lại nhặt về một rắc rối tày đình.
Bình luận trên màn hình vẫn đi/ên cuồ/ng cuộn chảy trước mắt ta.
[Thẩm Yến Hòa cũng khá đấy chứ, thật sự dám bế về.]
[Nói thừa, đây chính là đùi vàng đó. Bây giờ không ôm, chẳng lẽ đợi hắn đăng cơ rồi mới ôm sao?]
[Nhưng lãnh cung chẳng có thứ gì, bản thân nàng ta còn ăn không no, lấy gì để nuôi Cửu Hoàng t.ử?]
[Đúng vậy, đứa trẻ này mới sinh ra một ngày, đêm nay không có sữa uống chắc chắn sẽ c.h.ế.t.]
Bình luận đã nhắc nhở ta, đứa trẻ nghẹn đến đỏ bừng cả mặt, cái miệng nhỏ nhắn há ra ngậm vào trong vô vọng, ngay cả sức lực để phát ra âm thanh cũng chẳng còn.
Ta cúi đầu nhìn lại thân hình g/ầy còm của chính mình.
Ta chưa từng sinh nở, tất nhiên làm gì có sữa.
Giữa đêm hôm khuya khoắt thế này, ta biết đi đâu tìm đồ ăn cho hắn đây?
Ta hít sâu một hơi, hướng về phía khoảng không thấp giọng lên tiếng: "Các ngươi đã nói hắn là thiên cổ nhất đế trong tương lai, vậy không thể để hắn đêm nay c.h.ế.t đói ở đây được. Có cách nào không?"
Bình luận khựng lại một thoáng, ngay sau đó bùng n/ổ ra những dòng chữ còn dày đặc hơn.
[Nàng ta có thể nhìn thấy chúng ta sao?]
[Trời đất, Thẩm Yến Hòa, cô nghe cho kỹ đây. Ra khỏi cửa rẽ trái, dưới gốc cây hòe già đã c.h.ế.t khô kia, đào sâu xuống ba thước!]
[Năm xưa phế hậu Tiêu Thị từng ch/ôn một hộp kim diệp t.ử cùng bạc vụn ở đó. Vốn định giữ lại để đút lót thị vệ, kết quả chưa kịp dùng thì nàng ta đã tr/eo c/ổ t/ự v*n rồi.]
[Có tiền rồi, còn sợ không m/ua được một ngụm sữa dê sao? Tên thái giám họ Tào phụ trách đưa cơm ở lãnh cung là kẻ tham tiền nhất!]
Ta không chút do dự, xoay người cầm lấy chiếc xẻng sắt rá/ch nát ở góc tường, đẩy cửa bước ra ngoài.
Bùn đất dưới gốc hòe già bị giá rét làm cho đông cứng lại. Ta xoa xoa đôi bàn tay lạnh cóng, c.ắ.n c.h.ặ.t răng, từng nhát từng nhát xẻng đào xuống.
Đất rất cứng, chấn động đến mức tay ta trầy da rỉ m.á.u nhưng ta chẳng hề dừng lại lấy nửa nhịp.
Khi đào sâu xuống hơn hai thước, xẻng sắt bỗng chạm phải một vật cứng.
Gạt lớp đất bùn ra, một chiếc hộp gỗ cỡ chừng bàn tay lộ diện. Mở ra xem thử, bên trong xếp ngay ngắn mười mấy mảnh kim diệp t.ử, còn có thêm hai nén bạc mười lạng.
Ta chộp lấy một nén bạc nhét vào trong n.g.ự.c áo, đem chiếc hộp ch/ôn lại chỗ cũ, lấp đất lên trên.
Làm xong thảy những việc này, ta chạy thẳng một mạch đến cổng lớn lãnh cung.
Lão thái giám gác cổng Tào công công đang tựa bên chậu than ngủ gật.
Ta cách một khe cửa, đem nén bạc mười lạng kia thuận theo khe hở lăn vào trong.
Bạc rơi xuống nền gạch xanh, phát ra tiếng vang lanh lảnh.
Tào công công gi/ật mình bừng tỉnh, nhanh tay lẹ mắt vớt ngay nén bạc giấu vào trong tay áo, ánh mắt đầy cảnh giác nhìn về phía khe cửa.
"Tào công công."
Ta đ/è thấp giọng nói: "M/ua một bát sữa dê nóng, lại ki/ếm thêm hai bộ áo bông cũ sạch sẽ mềm mại. Chỗ còn lại, toàn bộ xem như tiền trà nước biếu công công."
Tào công công ước lượng sức nặng trong tay áo, khuôn mặt vốn đang mất kiên nhẫn lập tức xếp đầy những nếp nhăn cười cợt.
"Thẩm chủ t.ử chờ một lát, nô tài đi làm ngay đây."
Nửa canh giờ sau, một bát sữa dê ấm nóng cùng vài bộ áo bông cũ được nhét qua lỗ hổng trên cửa.
Ta bưng bát sữa dê chạy chậm một mạch về phòng, đứa trẻ đã thoi thóp sắp đ/ứt hơi.
Ta vội vàng x/é một dải vải bông sạch sẽ, nhúng đẫm sữa dê, cẩn thận từng li từng tí nhỏ vào miệng hắn.
Một giọt, hai giọt, rốt cuộc hắn cũng có động tác nuốt xuống.
Đút hết hơn nửa bát sữa dê, sắc mặt xanh tím của hắn cuối cùng cũng dịu đi đôi chút, nhịp thở dần dần bình ổn lại.
Ta dùng áo bông bọc hắn lại kín mít, áp sát vào trước n.g.ự.c ta để sưởi ấm.
Nhìn dáng vẻ say giấc của hắn, ta thở phào nhẹ nhõm một hơi dài.
May mắn thay, hai mẹ con ta đã vượt qua được kiếp nạn này.
02
Sáng sớm hôm sau, trời vừa tờ mờ sáng.
Ta mượn ánh ban mai một lần nữa ngắm nhìn đứa trẻ trong n.g.ự.c.
Màu sắc của vết hồng ban dường như còn sẫm hơn đêm qua, toát ra một luồng t.ử khí bất thường.
Bình luận lại xuất hiện.
[Độc này là Tinh Hồng Tán. Vạn Quý phi vì muốn củng cố ân sủng, trong lúc m.a.n.g t.h.a.i đã uống quá nhiều Trú Nhan Đan theo phương t.h.u.ố.c dân gian, đ/ộc tố toàn bộ bài xích lên mặt t.h.a.i nhi rồi.]
[Vạn Quý phi đúng là đồ ng/u xuẩn, bị dọa sợ liền trực tiếp vứt bỏ cốt nhục ruột thịt của mình.]
[Thẩm Yến Hòa, ra dưới chân tường lãnh cung nhổ loại cỏ dại có mặt sau lá màu tím, gọi là T.ử Bối Thiên Quỳ. Đem giã nát rồi pha với nước giếng lau mặt cho hắn, không quá nửa tháng đ/ộc này sẽ giải được.]
[Nhớ kỹ, tuyệt đối không được uống, chỉ có thể bôi ngoài da. Độc này mới ở lớp biểu bì, vẫn chưa ngấm vào xươ/ng tủy.]
Ta an bài đứa trẻ nằm trên giường, dùng áo bông rá/ch nát quây thành một vòng để tránh hắn lăn xuống đất.
Quay đầu đi đến chân tường phía đông tìm được một nắm lớn T.ử Bối Thiên Quỳ, lại bỏ vào cối đ/á giã ra thứ nước cốt màu xanh tím, sau đó pha thêm nước giếng vừa mới múc lên.
Nước rất lạnh, ta dùng khăn vải thấm nước cốt, nhẹ nhàng lau chùi nửa khuôn mặt bên phải của hắn.
Nằm ngoài dự liệu, hắn chẳng hề khóc lóc ầm ĩ. Đôi mắt đen trắng rõ ràng kia mở to tròn xoe, nhìn ta chằm chằm không chớp.
"Ngươi quả là mạng lớn."
Ta vừa lau vừa thấp giọng nỉ non: "Mẹ ruột không cần ngươi, sau này ngươi cứ đi theo ta, ở trong cái lãnh cung này mà ki/ếm đường sống vậy."
Bình luận đi/ên cuồ/ng nhảy nhót: [Ánh mắt này tuyệt thật, không hổ là kẻ tà/n nh/ẫn trong tương lai.]
[Thẩm Yến Hòa, cô cứ nuôi dưỡng cho tốt, sau này hắn sẽ dâng cả thiên hạ đến trước mặt cô!]
Bôi t.h.u.ố.c xong, ta lại dùng số kim diệp t.ử còn thừa đêm qua nhờ Tào công công m/ua một chậu than nhỏ cùng một túi than ngân ti, nhân tiện đặt luôn sữa dê mỗi ngày.
Có tiền m/ua tiên cũng được, tháng ngày trong lãnh cung lập tức trở nên dễ thở hơn hẳn.
Nửa tháng sau, hồng ban trên mặt phải của đứa trẻ kết thành một lớp vảy m.á.u dày cộm.
Ngày lớp vảy m.á.u bong ra, để lộ làn da trắng trẻo không tì vết bên trong.
Đứa trẻ này dung mạo cực kỳ xuất chúng, ki/ếm mi tinh mục, sống mũi cao thẳng, kế thừa hoàn mỹ mọi ưu điểm nhan sắc của Vạn Quý phi và Hoàng thượng.
Ta nhìn khuôn mặt này của hắn, trong lòng hiểu rõ hơn ai hết, tuyệt đối không thể để người khác phát hiện ra thân phận thật sự của hắn.
Đúng lúc này, Tào công công lúc đưa cơm đã mang đến một tin tức.
"Chủ t.ử nghe nói chưa? Cửu Hoàng t.ử vừa sinh ra đã c.h.ế.t yểu trong cung của Vạn Quý phi, Hoàng thượng đã hạ lệnh phong tỏa tin tức, không cho phép bất kỳ kẻ nào nhắc lại nữa."
"Quý phi nương nương bi thống tột cùng, Hoàng thượng vì muốn an ủi ngài ấy, đã đem Thập Hoàng t.ử do Từ Đáp ứng vừa hạ sinh bế sang cho Quý phi nuôi dưỡng. Từ Đáp ứng đêm qua sẩy chân rơi xuống nước, không c/ứu được nữa rồi."
Bàn tay đang nhận lấy hộp cơm của ta khẽ khựng lại.
"Chuyện trong chốn thâm cung này, quả nhiên là chớp mắt đã đổi thay."
Ta nhạt giọng nói một câu, tiện tay nhét cho Tào công công một góc bạc vụn.
Tào công công nắn nắn thỏi bạc, đ/è thấp giọng: "Thẩm chủ t.ử là người hiểu chuyện, lãnh cung t.ử khí trầm trầm, ngài hãy tự bảo trọng."
Trở lại trong phòng, ta nhìn đứa trẻ đang ôm bát sữa dê ừng ực nuốt từng ngụm lớn.
Bình luận tràn ngập lời trào phúng: [Vạn Quý phi thật sự quá tàn đ/ộc, vì một Thập Hoàng t.ử do kẻ khác sinh ra, trực tiếp vứt bỏ con ruột của mình, lại còn hại c.h.ế.t Từ Đáp ứng.]
[Sau này nàng ta sẽ hối h/ận đến xanh cả ruột cho xem, tên Thập Hoàng t.ử kia bẩm sinh là một kẻ ng/u xuẩn, ngay cả Tam Tự Kinh cũng học không thuộc.]
[Cửu Hoàng t.ử của chúng ta lại là thiên tài có trí tuệ siêu phàm!]
Ta cầm khăn vải lau đi vết sữa đọng trên khóe miệng hắn: "Từ nay về sau, trong cung không còn Cửu Hoàng t.ử nào nữa."
"Ngươi tên là Tiêu Tranh."
Thiết cốt tranh tranh, thà g/ãy chứ không chịu khuất phục.
Hắn dường như nghe hiểu lời ta nói, buông bát sữa ra, hướng về phía ta toét miệng cười rạng rỡ dù chưa mọc chiếc răng nào.
Ta xoa xoa đầu hắn.
Chốn lãnh cung này, ngược lại đã trở thành bến đỗ tránh bão an toàn nhất cho hai mẹ con ta.