Ôm bụng bầu bỏ trốn

Chương 3

15/05/2025 18:48

Sau khi đặt chân đến Anh, tôi gửi cho Tấn Diên một tin nhắn chia tay.

Sau đó, tôi chặn mọi phương thức liên lạc của anh ngay lập tức.

Tự do rồi, nhưng trái tim tôi chợt trống hoác một khoảng.

Tôi chọn cách sinh đứa bé này một mình, nuôi nó khôn lớn.

Nằm lì trong căn hộ thuê cả tuần, tôi thấy buồn chán phát đi/ên.

Tôi quyết định đi xem show Magic Mike - thứ tôi hằng mơ ước nhưng chưa từng được thưởng thức.

Đừng tưởng Tấn Diên ở trường là soái ca lạnh lùng, nửa năm yêu tôi, anh ấy chỉ là vua dấm bệ/nh hoạn.

Không cho đàn ông lại gần, đến cả con gái cũng bị cấm tiếp xúc với tôi.

Trên sân khấu.

Những người mẫu nam cao 1m8 cởi trần khoe cơ bụng 8 múi, eo thon dẻo dai, cơ đùi săn chắc uốn lượn.

Nụ cười trên môi tôi chưa bao giờ tắt.

Nhưng không ngờ, tôi gặp phải người quen - Cố Dặc.

Cố Dặc cùng trường với tôi.

Sau khi chào hỏi, tôi mới biết anh chàng đơn phương người đã có bạn trai.

Anh không quên được đối phương, lén theo hai người họ tới đây.

Tôi vỗ vai an ủi: "Yên tâm, đàn ông đầy đường, đừng tự tr/eo c/ổ trên một cái cây."

"Bạn trai tôi sắp đính hôn với người khác, tôi liền ôm bụng bầu chạy thẳng sang đây."

"Cậu... cậu có th/ai rồi à?" Tay Cố Dặc đang rót rư/ợu bỗng khựng lại.

Tôi chớp mắt: "Giữ bí mật giùm, sợ anh ấy ép tôi ph/á th/ai mất."

"Tôi nhất định phải sinh đứa bé ra."

Cố Dặc gật đầu: "Thôi, đồ uống ở đây không phù hợp, tôi dẫn cậu đi quán Tàu uống canh."

"Trông cậu g/ầy quá."

Tôi cũng chưa ăn gì nên đồng ý.

Sau bữa tối, Cố Dặc đưa tôi về căn hộ thuê.

Phòng khách sạn anh thuê gặp vấn đề, phải tá túc nhà tôi vài ngày.

Nghĩ nhà rộng rãi, tôi bằng lòng.

Ai ngờ... mọi rắc rối bắt đầu từ đây.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lầm tưởng Cửu Thiên Tuế là đầu bài để kiểm hàng.

Chương 8
Để tránh né thánh chỉ bắt đi hòa thân với man di, ta ôm theo ngàn lượng bạc lẻn vào Túy Hoa Âm - lầu xanh đắt đỏ nhất kinh thành. Đêm nay, ta sẽ tự h/ủy ho/ại chính mình. Tìm đại một gã đàn ông, phá bỏ tri/nh ti/ết, khiến cả kinh thành dậy sóng. Như thế, phụ hoàng còn đem ta gả đi được nữa hay không? Khi đẩy cửa phòng hạng Thiên, bên trong không thắp đèn, chỉ có mùi m/áu tanh nồng. Dưới ánh trăng, ta thấy một nam tử ngồi trên sập, dáng người hiên ngang, đang chậm rãi lau tay. Thấy hắn bọc kín mít, ngay cả cổ áo cũng cài ch/ặt tận trên, ta không khỏi nhíu mày bất mãn: "Đầu bài Túy Hoa Âm này bày vẽ gh/ê thật. Đã ra b/án mặt thì sao dám không hiểu quy củ?" Động tác lau tay của nam tử khựng lại. Hắn từ từ ngẩng mắt, đôi mắt trong đêm tối sáng rợn người, như sói hoang nơi săn trường ta từng gặp. "Quy củ?" Giọng hắn khàn khàn, thoảng vẻ âm lãnh khó tả, khiến người nghe lạnh gáy. Nếu là quý nữ bình thường, sợ đã h/ồn xiêu phách lạc. Nhưng ta không phải. Ta là Chiêu Hoa công chúa Lý Lệnh Nguyệt - kẻ tiếng x/ấu đầy mình nhất Đại Ngụy triều. Ta không sợ đàn ông hung dữ, chỉ sợ đàn ông bất lực. "Sao? Còn cần bổn cung dạy ngươi?" Ta khép cửa, đ/ập ngàn lượng bạc lên bàn, nhờ hơi men xông thẳng về phía hắn. "Đã làm nghề này thì phải có giác ngộ. Mặc kín cổng cao tường thế này, chờ ân khách tự tay cởi xiêm y cho ngươi sao?" #BERE
1.63 K
6 CỨU RỖI Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm