[Ngôn tình] Hải đường đỏ

Chương 7.

24/06/2025 23:13

13.

Quán ăn nhỏ của ta đã khai trương, số tiền trong tay có hạn, không thể thuê quá nhiều người.

May mắn là ta ở phủ quốc công hai năm, đã học được những chiêu thức nấu ăn vô cùng công phu, bây giờ chỉ thiếu người làm thu ngân và bồi bàn nữa thôi.

Ngay đúng lúc đó, Côn Tẻ vội vã với tìm ta, đôi mắt đỏ hoe, ngồi xuống uống một ngụm nước mát rồi mắ/ng ch/ửi:

“Thật là vô lý! Tam nãi nãi chỉnh đốn những nữ nhi bên cạnh Tam gia xong, giờ lại bắt đầu chỉnh đốn cả nam nhi.”

Trái tim ta lỡ nhịp, lập tức nghĩ tới Đường Nguyên, vội hỏi: “Nàng ta đá/nh Đường Nguyên hả?”

Ta gấp gáp vô cùng: “Cuối năm ngoái, Đường Nguyên vì chuyện của ta mà ném bỏ điểm tâm nàng ta đưa tới, thế nên nàng ta ghi th/ù rồi!”

Côn Tử liến thoắng: “Vượt quá sự tưởng tượng của người luôn. Ả đàn bà tâm địa đen thui đó muốn đem b/án Đường Nguyên.”

Ta nắm ch/ặt tay: “B/án đi đâu!”

Côn Tử tự đá/nh vào mặt mình, cúi đầu ch/ửi: “Tượng Cô quán.”

Ta biết Tượng Cô quán, nghe tên đoán nghĩa, nơi xem nam giới như các cô nương, đây chính là quán của kỹ nam.

Liễu Kh/inh Yên chơi á/c đấy.

Ta chẳng nói gì, liền chạy ra ngoài.

Côn Tử lo lắng hỏi: “Cô nương đi đâu đấy?”

Ta cay cú nói: “Về nhà lấy tiền, chuộc hắn.”

Ta đã bỏ rất nhiều tiền đầu tư cho quán ăn, cũng may cho thuê được hai quán nên cũng có chút bạc.

Ta cầm hết tất cả, lên xe, đến thẳng phủ quốc công.

14.

Lại gặp Liễu Kh/inh Yên, không ngờ lần này lại rơi vào hoàn cảnh như vậy.

Chỉ vỏn vẹn nửa năm, dường như nàng ta đã thay đổi rất nhiều, vẫn mỹ lệ như xưa, nhưng khóe mắt đuôi mày lại lộ ra chút mưu mô và tà/n nh/ẫn.

Nàng đang ôm một chú chó trắng nhỏ, ngồi ngay ngắn ở phía trên, nhìn ta mà đá/nh giá từ đầu đến chân, bỗng nhiên bật cười khúc khích.

Ta biết nàng đang cười nhạo ta.

Cười ta lúc trước bị Tiêu Diễn lôi ra để lấy lòng nàng, hạ nhục ta như một con chó trắng trước mặt mọi người.

Cười ta bừng tỉnh khỏi giấc mộng Nam Kha, bây giờ nàng là thiếu phu nhân của phủ quốc công, còn ta chỉ là bách tình tầm thường.

“Tam nãi nãi.”

Ta cố chịu sự gh/ê t/ởm, hành lễ.

“Ừm.” Liễu Kh/inh Yên chỉ vuốt ve chó nhỏ, phớt lờ ta.

Ta hít một hơi thật sâu, nói thẳng mục đích của mình:

“Nghe nói Tam nãi nãi định b/án Đường Nguyên?”

Liễu Kh/inh Yên quắc mắt nói: “Ai nói cho ngươi?”

Ta cười trừ: “Tiêu bá bá nói đó.”

Ánh mắt Liễu Kh/inh Yên lạnh lùng, đứng dậy muốn rời đi.

“Đợi đã!” Ta kịp thời gọi nàng lại: “Có thể, b/án Đường Nguyên cho ta không?”

Liễu Kh/inh Yên che miệng cười, không giấu được sự kh/inh miệt : “Các ngươi có qu/an h/ệ gì?’

Ta thẳng thắn đáp: “Bạn bè.”

Liễu Kh/inh Yên kh/inh thường nói: “Hả? Có thể ra mặt vì ngươi, còn thường xuyên đến thăm bạn bè là ngươi, đừng tưởng ta không biết.”

Ta nắm ch/ặt tay, nói: “Tam nãi nãi, b/án hay không?”

Liễu Kh/inh Yên chỉnh lại búi tóc, nhìn ta, nở nụ cười quái gở: “B/án, đương nhiên là b/án chứ, một tên nô lệ vô dụng, giữ lại chỉ làm ô uế nhà ta. Sáu trăm lượng, Hải cô nương có m/ua không nào?”

“Cái gì?” Ta cao giọng: “Tam nãi nãi không đùa ta đấy chứ.”

Liễu Kh/inh Yên lạnh nhạt đáp: “Hải cô nương cảm thấy ta rảnh lắm sao? Mà tìm cô đùa giỡn? Tuy tiểu tử Đường Nguyên này hèn hạ, nhưng ngoại hình cũng khá lắm. Lần trước Tào tiểu hầu gia tới uống rư/ợu, để mắt đến hắn, còn muốn lấy hãn huyết bảo mã ra để đổi.”

Ta vội nói: “Nhưng sáu trăm lượng, thì, thì hơi nhiều!”

Liễu Kh/inh Yên hừ lạnh một tiếng: “Muốn m/ua hay không?”

Nói rồi, nàng ôm chó đi vào nội sảnh, cười x/ấu xa: “Ngươi đừng nghĩ đợi ta b/án hắn rồi ngươi đi chuộc. Giờ ta đổi ý rồi, ta không b/án hắn nữa, ta giữ hắn ở trong phủ, tr/a t/ấn hắn từng chút, từng chút một, trước tiên c/ắt đ/ứt cái lưỡi biết nói của hắn đã!”

Ta trừng mắt với ả ta: “Người ngay không nói chuyện mờ ám, Tam nãi nãi, cô cố ý thả Côn Tử đi truyền tin cho ta, bận tâm việc ta có nhiều tiền phải không?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đêm giao thừa, bố mẹ tặng chị gái một căn nhà làm của hồi môn

Chương 6
Trên bàn tiệc đêm giao thừa, bác cả nâng ly chúc rượu bố mẹ tôi. "Anh cả, chị dâu tặng con gái lớn một căn nhà kèm 2 triệu tiền mặt, đúng là hào phóng thật đấy!" Đôi đũa trên tay tôi khựng lại. Bác cả lại rót thêm một ly rượu, hướng về phía tôi nói: "Cháu gái thứ hai tâm địa rộng lượng, bác cũng mời cháu một ly!" Thấy vẻ mặt đầy khó hiểu của tôi, bác cả ngạc nhiên thốt lên: "Cháu không biết à? Chị cháu được cho nhà và tiền, còn cháu thì được cho một chiếc chăn tơ tằm." "Cũng phải thôi, cháu có công việc tốt, kiếm được nhiều tiền, chị cháu không có việc làm nên càng cần được đảm bảo hơn." Tôi chậm rãi quay sang nhìn bố mẹ. Mẹ không dám nhìn thẳng vào tôi, chỉ cúi đầu gắp thức ăn: "An An, chiếc chăn đó giá mấy ngàn đấy, cũng là tấm lòng của mẹ thôi." "Chị con không có bản lĩnh, không có nhà không có tiền sẽ bị nhà chồng coi thường." Cơn giận dữ ập đến làm tôi mất hết lý trí, tôi cười đến bật khóc. "Mấy ngàn đổi lấy mấy triệu, tấm lòng này nặng quá, con không nhận nổi!" "Sau này chuyện dưỡng già các người cũng đừng tìm con, cứ tìm cái chăn đó mà nhờ cậy đi!"
Hiện đại
Gia Đình
Tình cảm
0
Ngọc Tố Chương 5