Tôi cũng không rõ đến bệ/nh viện để kiểm tra cái gì.
Nói chung là cứ theo Đạm Nhiên, anh ấy đưa tôi đến chỗ một người bạn lấy m/áu xét nghiệm.
Kết quả phải chiều mới có.
Đạm Nhiên bảo: "Giờ chúng ta đi làm thủ tục trước."
Tôi ngớ người: Nhanh thế?!
Tôi tưởng sẽ mất cả buổi ở bệ/nh viện, ai ngờ chỉ một loáng đã xong?
Liệu đồng đội kịp đến chỗ hẹn không?
Lòng tôi đầy bất an.
Lên xe, tôi lại với tay định nghịch máy tính quang học của Đạm Nhiên.
Anh ấy giữ tay tôi lại, nhìn thẳng: "Thôi nghịch đi, lát chụp ảnh đăng ký đấy. Chỉnh lại tóc tai kẻo lại kêu x/ấu."
Tôi ngẩng đầu, ánh mắt hai người chạm nhau.
Trong mắt anh không một gợn sóng, vẫn ánh nhìn quen thuộc ấy, chẳng có vẻ gì là đang nghi ngờ tôi.
Nhưng sao tôi cứ cảm giác anh đang nhìn thấu hết mọi thứ.
Tôi rụt tay về, ậm ừ: "Ờ."
Cánh cửa văn phòng đăng ký kết hôn hiện ra trước mắt.
Nhưng xe đồng đội vẫn chưa tới.
Chúng tôi đã hẹn khi thấy xe cậu ta đỗ đúng chỗ, tôi sẽ lập tức chạy vào nhà vệ sinh.
Đến sớm quá rồi.
Trong phòng đăng ký vắng tanh.
Tôi bắt đầu cắn móng tay, thỉnh thoảng lại liếc ra ngoài.
"Em căng thẳng à?"
Chẳng biết từ lúc nào, Đạm Nhiên đã nắm ch/ặt tay tôi.
Tôi cười gượng: "Cưới anh, đương nhiên em hồi hộp chứ."
"Đừng sợ." Anh siết tay tôi, "Có kết hôn, chúng ta vẫn sẽ như trước thôi."
Như trước ư?
Giờ đây làm gì còn như trước được!
Tôi gào thét trong lòng, bên ngoài vẫn nở nụ cười ngọt: "Vâng."
Ngón áp út bỗng mát lạnh, một chiếc nhẫn trơn trắng đã được đeo vào.
Tôi gi/ật mình, ai lại tự nhiên đeo nhẫn cho người khác thế này.
"Đi thôi, đến lượt vào ghi thông tin rồi." Đạm Nhiên nắm tay tôi kéo đi, ngón áp út anh cũng lấp lánh chiếc nhẫn đồng kiểu.
Trái tim tôi khẽ rung động không hiểu vì sao.
Thời đại liên hành tinh này, danh tính mỗi người đã được định danh bằng khuôn mặt.
Sau khi nhận diện khuôn mặt, mọi thông tin tự động điền vào.
Chỉ có điều—
"Đạm Nhiên!"
Vừa cởi khẩu trang, nhân viên đã nhận ra anh ngay.
Gương mặt Đạm Nhiên quá đặc biệt rồi.
Anh đưa ngón trỏ lên môi ra hiệu.
Nhân viên vội ngậm miệng gật đầu lia lịa.
Đạm Nhiên mỉm cười với fan: "Cảm ơn sự ủng hộ, hôm nay tôi đưa cục cưng sắp cưới đến đăng ký."
Anh lấy ra một phong bì đỏ đưa cho cô gái: "Cô cầm hưởng chút may mắn nhé."
Fan nữ mắt sáng rực, gật đầu cuồ/ng nhiệt.
Bỗng thấy khó chịu vô cớ, tôi đảo mắt một vòng.
Đúng lúc đó, tiếng *tách* vang lên.
Trời ơi, ảnh chụp lúc này chắc x/ấu lắm!
Tôi không dám tưởng tượng luôn.
Đạm Nhiên liếc tôi, bước sang góc phòng, cúi người phát thêm mấy phong bì đỏ nữa.
Nhân viên đăng ký đang mặt đằng đằng bỗng tươi như hoa.
Anh quay lại nắm tay tôi: "Chụp lại được mà, Đàm Đàm em thả lỏng đi."
Lần này, tôi ngồi im phăng phắc.
"Xong rồi ạ." Nhân viên cười tươi, "Chúc mừng hai người."
Lời vừa dứt, tôi liếc thấy chiếc xe quen thuộc vừa tới.
Nhìn bàn tay Đạm Nhiên đang siết ch/ặt mình, lòng tôi lo sốt vó: Thế này làm sao vào toilet được, anh ấy chắc chắn sẽ đi theo.
Đúng lúc đó, cô fan nãy nãy chạy tới đòi chữ ký.
Tôi lập tức ôm bụng nhăn mặt tỏ vẻ đ/au đớn: "Nhiên Nhiên, em muốn vào nhà vệ sinh."
Đạm Nhiên đang với tay lấy bút, nói: "Đợi anh một chút."
Nhưng tôi đâu có đợi.
Vừa thấy tay anh lỏng ra, tôi chạy như bay: "Em không nhịn được rồi!"
Không quên ném thêm câu hậu đậu.