Chỉ nghe một tiếng xươ/ng g/ãy nhẹ.
Xung quanh ồ lên, gã đàn ông nằm lăn ra đất, mặt nhăn mày nhó.
"Mày... mày biết bố tao là ai không?"
Trần Vọng Chu nhếch môi, thái độ cực kỳ bất cần.
"Mày biết bố tao là ai không?"
"Bố mày là ai thì liên quan gì đến tao!"
"Bố tao họ Trần, tên Trần Hành."
Lời vừa dứt.
Vị đạo diễn nãy giờ vẫn ngồi lì trên ghế xem kịch, bỗng chốc đứng bật dậy.
"...Cậu là con trai của Trần Đổng?"
Trần Vọng Chu không cảm xúc nắm lấy tay tôi.
"Dịch Phùng là anh trai của người yêu tôi, nếu đoàn phim còn xảy ra chuyện tương tự, bố tôi sẽ rút toàn bộ vốn đầu tư."
Có quyền có thế đúng là sướng thật.
Trong phút chốc, cả đoàn phim nhìn Dịch Phùng bằng ánh mắt đầy kính nể.
Phần bình luận như được tiêm m/áu gà.
【Từ giây phút này, tôi chính thức thay đổi cái nhìn về nam phụ!】
【Á á á, tôi bò lổm ngổm vì quá phấn khích, tôi tuyên bố, công chính và nam phụ mới là chân ái!】
【Tôi sợ nhất kiểu người như thái tử gia.】
【Chẳng phải người ta nói sợ gì gặp nấy sao?】
【Hóa ra nam phụ nhà chúng ta cầm kịch bản anh em tương trợ!】
Buổi trưa, Trần Vọng Chu hẹn tôi đi ăn.
Tôi không tình nguyện, giọng điệu mỉa mai:
"Đừng tưởng cậu c/ứu tôi là tôi sẽ biết ơn cậu, tôi không phải người yêu cậu, tôi bị b/ệnh sạch sẽ, đàn ông không sạch sẽ tôi không cần."
Trần Vọng Chu lộ vẻ khó hiểu:
"Dịch Lâm, tôi có sạch sẽ hay không chẳng phải cậu là người rõ nhất sao?"
Cậu ấy chỉnh lại máy trợ thính, ghé sát tai phải vào tôi:
"Nào, có hiểu lầm hay bất mãn gì, nói rõ một lần hết đi."
"Tôi rửa tai lắng nghe."
Cái tư thế này, làm như tôi đang b/ắt n/ạt người khuyết tật vậy!
"Trong lòng có người khác cũng là không sạch sẽ!" Tôi nói.
Cậu ấy cười lạnh: "Vậy cậu nói xem, trong lòng tôi có ai?"
"Còn phải nói sao? Một học sinh như cậu ngày nào cũng chạy đến phim trường là vì ai?"
"Tôi với Dịch Phùng chỉ là tình thầy trò, từ hồi cấp hai tôi đã không gặp anh ta rồi, sao tôi có thể thích anh ta?"
"Tô-i-khô-ng-ti-n!"
"Được."
Trần Vọng Chu im lặng một chút: "Đi theo tôi."
Cậu ấy dắt tôi đi lòng vòng, đến một phòng chứa thiết bị chật hẹp.
Bên trong, hai người đàn ông, một cao một thấp đang tranh cãi.
Anh trai dịu dàng hiền hậu Dịch Phùng của tôi, giơ tay t/át gã đàn ông trước mặt một cái.
"Đồ s/úc si/nh!"
Trần Hành nắm lấy tay anh, đưa lên môi hôn nhẹ.
"Đúng, tôi là s/úc si/nh."
"Từ lúc cậu đến nhà tôi, nhìn thấy cảnh cậu dạy Vọng Chu chơi piano, tôi đã bị cậu bẻ cong rồi."
"Vì khoảng cách tuổi tác, tôi nhịn suốt năm năm, cho đến khi cậu tốt nghiệp đại học."
Dịch Phùng hừ lạnh: "Con trai lớn thế kia rồi, già mà không đứng đắn!" Gương mặt tuấn tú trưởng thành của Trần Hành ẩn hiện dưới ánh đèn.
"Con trai tôi đã trưởng thành rồi, tôi có thể yêu đương được rồi."
"Tài nguyên, qu/an h/ệ, tôi đều cho cậu, thử với tôi đi, được không?"
Không biết thế nào, hai người cãi nhau một hồi lại hôn nhau.
Tôi bàng hoàng tột độ.
Phần bình luận cũng sững sờ, đi/ên cuồ/ng spam dấu chấm hỏi.
【OMG cậu làm tôi sợ đấy~】
【Độ bùng n/ổ của tình tiết này không thua gì việc Thành Long cặp với Kardashian.】
【Bất ngờ nhưng lại hợp lý, công chính từ đầu đến cuối tặng vòng cho thụ chính, rồi đến chuyện thăm phim trường bảo vệ thụ chính, tất cả đều là nghe theo sự sắp đặt của bố cậu ta.】
【Dư luận đối với nghệ sĩ đồng tính luôn khắt khe, bố nam chính chắc là đã cân nhắc đến điểm này nên mới không công khai theo đuổi nam chính.】
【Thôi, chèo cặp nào nát cặp đó.】
Trần Vọng Chu ho nhẹ một tiếng, đưa tay che mắt tôi.
"Phi lễ chớ nhìn."
Tôi thì thầm nhắc nhở:
"Bố cậu cắm sừng cậu rồi!"
"..."
"Tôi có thể cắm lại."
Ánh mắt Trần Vọng Chu tối sầm lại, cậu nâng cằm tôi lên rồi hôn xuống.
Hôn một hồi.
Trên tay Trần Vọng Chu có thứ gì đó cọ vào da tôi làm tôi ngứa ngáy.
Tôi nắm lấy đưa lên trước mắt.
Trên ngón áp út với các đ/ốt xươ/ng rõ ràng, đang đeo một chiếc nhẫn bạc trơn.
"Nhẫn cặp? Không phải cậu vứt rồi sao?"
"Lúc đó cậu nói chia tay, tôi rất gi/ận nên đã vứt nhẫn đi."
"Sau này hết gi/ận rồi, lại đi nhặt về."
Tôi xót xa thổi thổi ngón tay đỏ ửng của cậu: "Tháo ra đi, cậu bị dị ứng rồi."
"Không tháo."
"Tôi m/ua cho cậu cái khác tốt hơn."
"...Đây là cậu nói đấy, trong ba ngày tôi phải thấy nhẫn mới."
Ngày giấy tờ đi trao đổi công phí gửi về nhà, bố mẹ tôi đều gi/ật mình.
"Cơ hội công phí ở đại học rất khó giành được, con cái này, có ý định du học mà không nói với chúng ta, cứ như chúng ta làm khổ con vậy."
Tôi nhếch môi.
Sao lại không nói chứ?
Tôi thậm chí đã ám chỉ vài lần rồi.
Nhận lại toàn là những câu trả lời kiểu "Nhà nuôi anh trai con một người đã cạn tiền tiết kiệm rồi, dù sao điểm con cũng bình thường, thôi thì tiết kiệm cho chúng ta chút đi".
Thế là tôi cày điểm số, cộng điểm tổng hợp, đăng tạp chí.
Cuối cùng cũng tự giành được cho mình một năm trao đổi công phí.
Mẹ tôi vụng về khoác vai tôi.
"Thế này đi, hai ngày nữa tổ chức tiệc chúc mừng hoành tráng cho con."
Bố tôi cười phụ họa: "Vẫn ở khách sạn lần trước nhé? Anh con có cái gì, con cũng phải có cái đó."
Đôi vợ chồng này cuối cùng cũng nhận ra.
Đứa con trai út mà họ không đặt kỳ vọng, không thèm ngó ngàng tới, đã dựa vào nỗ lực của chính mình, chật vật đi hết hai năm đầu đại học.
Danh sách công khai đến nay đã được một tuần, tôi nhận được rất nhiều lời chúc mừng từ bạn bè thầy cô.
"Không cần đâu, bố, mẹ."
Nhưng bố mẹ tôi, những người thân thiết nhất, thậm chí còn không biết tôi tham gia xét tuyển đợt trao đổi này.
Giờ phút này, họ muộn màng nhận ra một sự thật—
Trong chuyện học hành, có lẽ tôi còn xuất sắc hơn cả người con trai trưởng mà họ đã đổ bao tiền của để bồi dưỡng.
"Con đã trưởng thành rồi, dù bố mẹ thường xuyên lơ là trách nhiệm, nhưng cũng đã hoàn thành nghĩa vụ nuôi dưỡng."
Tôi gạt tay mẹ tôi đang khoác vai mình ra, giọng điệu rất nhạt:
"Ngoài phí sinh hoạt bắt buộc, tiền của bố mẹ cứ để dành cho anh trai đi."
"Anh con đi làm rồi, sau này không cần chúng ta lo lắng nữa, bố mẹ sẽ dành nhiều tâm trí cho con hơn."
Bố tôi phàn nàn: "Đi bao lâu? Chuyện lớn thế này mà con cũng không bàn bạc với chúng ta."
Trên mặt mẹ tôi lộ vẻ cười gượng.
Tôi cười cười, không tiếp lời nữa.
Trước khi đi châu Âu, Dịch Phùng gửi cho tôi mấy mã nhận hàng chuyển phát nhanh.
【Máy tính, máy tính bảng, cả điện thoại đời mới nhất, anh sắm đủ cho em rồi.】
【Dịch Lâm nhà chúng ta cứ tự tin mà tiến về phía trước!】
Trước đây tôi trút nỗi h/ận bố mẹ thiên vị lên người hưởng lợi là Dịch Phùng.
Giờ nghĩ lại, anh em bất hòa phần lớn là do cha mẹ vô đức.
Tôi gửi lại một icon mèo con cọ cọ.
【Cảm ơn anh!】
"Đối phương đang nhập liệu" kéo dài mấy phút, Dịch Phùng lại gửi thêm một câu:
【Tết không muốn về nhà cũng không sao, bên bố mẹ để anh lo.】
Trùng hợp thật, tôi vốn dĩ cũng định như thế.
Sự ấm áp lan tỏa khắp tứ chi, tôi mỉm cười, gõ phím:
【Lúc nào rảnh em sẽ về "thăm" anh, mà này... anh với người kia tiến triển đến đâu rồi?】
Dịch Phùng trả lời cực kỳ thành thật:
【Hiện tại mà nói, so với người của hắn, anh thích tiền và tài nguyên của hắn hơn.】
Phần bình luận hòa hợp đến lạ.
【Oa oa oa anh em nhà này đều tốt thật đấy! Cùng nhau tiến tới tương lai tươi sáng đi!】
【Ngay từ lúc nam phụ nhận được suất trao đổi, thái tử gia nhà chúng ta đã m/ua một căn hộ nhỏ gần trường trao đổi của nam phụ rồi, tiện cho việc qua lại, cặp đôi bắt đầu cuộc sống chung đẹp đẽ rồi đây~】
【Mà Lộ Chước đâu rồi? Lâu rồi không thấy cậu ta.】
【Bố thái tử gia và bố Lộ Chước là đối tác, thái tử gia lúc bố cậu ta bàn chuyện hợp tác đã tiện miệng nhắc đến vấn đề giáo dục con cái, nên Lộ Chước bây giờ vẫn đang học lớp gia sư tài chính đấy!】
【................】