Chương 2:
Lời ch/ửi thề của ông chủ Trần còn chưa kịp thốt ra khỏi miệng.
"Tôi đưa em về nhà."
Câu nói này, Giang Kỳ hướng về phía tôi mà nói.
9
Tôi thực sự không ngờ anh lại ở đây, nhưng tôi biết, anh nhất định sẽ lo cho tôi.
10
Giang Kỳ là anh trai tôi.
Nhưng không phải anh ruột.
Năm xưa, chính mẹ của Giang Kỳ - bác sĩ Tống Hủ đã đích thân phẫu thuật cho mẹ tôi.
Phẫu thuật kết thúc, giường bệ/nh của mẹ được đẩy ra.
Tôi đứng đợi ngoài phòng cấp c/ứu, vừa đói vừa buồn ngủ, chỉ muốn đợi mẹ đưa tôi về nhà.
Nhưng mẹ đã vĩnh viễn không bao giờ tỉnh lại nữa.
Bác sĩ Tống nói với tôi hai chữ "Xin lỗi", rồi nói với Thẩm Vi Lương hai chữ "Nén bi thương".
Khi ấy, tôi ngẩng đầu hỏi: "Cô ơi, mẹ cháu còn tỉnh lại nữa không?"
Chẳng ai trả lời tôi cả.
Thẩm Vi Lương lôi tôi về nhà, tôi bướng bỉnh không chịu, mẹ vẫn chưa tỉnh, tôi phải đợi mẹ.
Ông ta vừa mất đi một người vợ nhẫn nhục chịu đựng, lại bị thằng con vô tích sự này làm cho mất mặt.
Đương nhiên là tức tối đến phát đi/ên, m/ắng mỏ xối xả ầm ĩ cả bệ/nh viện.
Ông ta nói, mẹ mày đã ch*t rồi mày không biết sao?
Ông ta bảo tôi sinh ra đã mang lại xui xẻo cho ông ta, cả tôi và mẹ đều chẳng phải thứ tốt đẹp gì.
Bệ/nh viện không thể để ông ta làm lo/ạn lên như vậy, bác sĩ Tống gọi bảo vệ đến đuổi ông ta đi.
Thẩm Vi Lương hung tợn trừng mắt nhìn tôi, như thể muốn phanh thây x/é x/á/c tôi ra vậy.
Tôi bị dáng vẻ của ông ta doạ cho kinh hãi, nấp sau lưng bác sĩ Tống, cả người r/un r/ẩy không kiểm soát được.
11
Mang tấm lòng lương y như từ mẫu, bác sĩ Tống vẫn quyết định đưa tôi về nhà.
Và cũng chính vào ngày hôm đó, tôi đã gặp Giang Kỳ.
Anh lớn hơn tôi năm tuổi, vóc dáng thiếu niên kiêu hãnh mà oai phong, nơi đuôi mắt tuấn tú điểm xuyết một nốt ruồi lệ.
Còn tôi lúc đó thì vô cùng thảm hại, vệt nước mắt chưa khô in hằn trên mặt, được bác sĩ Tống dùng khăn lau sạch sẽ.
Cô hỏi tôi có muốn ở lại không, tôi lắc đầu, tôi phải trở về chứ.
Tôi phải làm bài tập, còn phải chờ mẹ nữa.
Cô khẽ thở dài, kéo tay Giang Kỳ dặn dò sau này hãy chăm sóc cho em trai nhiều hơn, đó vừa là sự đồng cảm vừa là lòng thương xót.
Tôi cũng rất h/ồn nhiên mà gọi anh một tiếng "Anh".
Cứ như vậy, anh đã tình nguyện làm anh trai tôi suốt tám năm trời.
12
Sau đêm hôm đó, tôi vẫn quay về sống trong căn nhà lụp xụp tồi tàn, nhưng Giang Kỳ sẽ qua dắt tôi đi học cùng.
Bánh xe đạp nghiến trên mặt đường tạo thành từng vệt dài, tôi và anh lớn lên bên nhau giữa những cơn gió lướt qua vai.
Sự giáo dục tốt đẹp đã ăn sâu vào trong xươ/ng tủy anh, đối xử với bất kì ai cũng rất đỗi hoà nhã và ôn nhu.
Duy chỉ có lúc tôi gây hoạ, anh mới hiếm khi luống cuống lo âu.
"Thế giới này không phải chỉ có hai màu trắng và đen, những kẻ tồi tệ luôn coi việc chế nhạo nỗi đ/au của người khác là hành động vô tâm có rất nhiều."
Đó là lúc tôi lại một lần nữa đ/á/nh nhau sứt đầu mẻ trán với lũ du côn lớp bên cạnh.
Giang Kỳ vừa bôi th/uốc xử lý vết thương cho tôi, vừa trầm giọng bảo:
"Nhưng Thẩm Tiểu Nguyện, em không thể biến mình thành kẻ chỉ biết dùng b/ạo l/ực để giải quyết vấn đề."
13
Tôi nghĩ có lẽ là do anh đối xử với tôi quá tốt.
Nên tôi mới quên mất rằng những nơi bị đ/á/nh sẽ rất đ/au.
Quên đi lòng c/ăm gh/ét những lời á/c ý chĩa mũi dùi vào tôi.
Và cũng quên mất rằng, anh vốn dĩ chỉ là anh trai.
Khát vọng tình yêu và sự ỷ lại này, chẳng biết từ một ngày nào đó, đã âm thầm biến chất.
Tôi bi ai nhận ra rằng, bản thân lại khao khát được hôn lên nốt ruồi lệ nơi đuôi mắt phải của anh đến mức không thể kiềm chế.
Chỉ là thứ tình yêu này quả thật quá u ám, chẳng thể phơi bày ra ánh sáng, càng mãnh liệt lại càng khiến tôi cảm thấy tội lỗi không thôi.
Tôi cảm thấy mình thật dơ bẩn.
14
Sau khi Giang Kỳ đỗ đại học, thời gian chúng tôi ở cạnh nhau dần ít đi.
Nhưng cái thứ tâm tư nhơ nhuốc kia lại như phát đi/ên mà sinh sôi nảy nở, khiến tôi phải sống trong lo âu nơm nớp suốt ngày dài.
Dường như chỉ khi làm thêm nhiều điều đi ngược lại với con đường đời của anh.
Tôi mới có thể đẩy mình ra xa anh một chút, mài mòn đi những thương nhớ trái luân thường đạo lý kia.
Nhưng chẳng ngờ lúc thảm hại nhất, vẫn bị anh bắt gặp.
Đã bao lâu nay, vẫn chỉ có anh, là người sẵn lòng kéo tôi dậy từ vũng lầy.
15
Tôi giống như một con gà con bị Giang Kỳ xách cổ lôi ra khỏi quán bar.
Lại bị anh tống thẳng vào trong xe, mùi hương xô thơm cay nồng quen thuộc ùa đến, phả vào mặt khiến con người ta vừa choáng váng lại vừa dễ chịu.
"Anh..." Giọng tôi lí nhí như muỗi kêu.
"Sao anh lại tới đây?"
"Em im lặng đi." Anh rũ mắt, cẩn thận thắt dây an toàn cho tôi.
"Giọng em đang run lên kìa."
Tôi nghe lời, ngoan ngoãn giữ im lặng.
Anh lại nhìn chằm chằm tôi:
"Cũng đừng cười nữa, bây giờ em cười trông còn khó coi hơn cả khóc."