Tôi từng đinh ninh rằng kiếp này sẽ chẳng bao giờ gặp lại Trần Thời Ngạn nữa.
Hôm đó, Tiểu Vương đưa tôi về nhà, xe vừa rẽ vào gara thì bị ép phải dừng lại.
Tôi đang nhắm nghiền mắt dựa lưng vào ghế sau, cơn đ/au âm ỉ trong dạ dày vẫn còn đang giằng x/é, chỉ khẽ mở mắt ra, chẳng bận tâm cho lắm.
"Tổng giám đốc Văn, phía trước... có người."
Tôi mở bừng mắt.
Dưới ánh đèn vàng vọt mờ ảo, Trần Thời Ngạn đang đứng ch/ôn chân trước bãi đỗ xe.
Trái tim tôi thót lại, dạ dày càng thêm quặn thắt.
Sự im lặng trong chốc lát lan tỏa trong không khí, tôi chậm rãi cất lời: "Bấm còi, bảo cậu ta nhường đường."
Tiếng còi xe vang lên chói tai giữa bãi đỗ xe vắng lặng.
Nhưng anh vẫn đứng trơ ra đó, không hề nhúc nhích.
Tiểu Vương đành bất lực mở cửa xe bước xuống thương lượng.
Thế mà anh cứ như thể người đi/ếc, ánh mắt vẫn ghim ch/ặt vào chiếc xe, dưới đáy mắt cuộn trào nỗi đ/au đớn, hoảng hốt, và cả... sợ hãi?
Tôi thở dài, đẩy cửa xe bước đến trước mặt anh, giọng nói lạnh nhạt: "Sao anh lại đến đây?"
Anh không đáp, chỉ trân trân nhìn tôi như thế.
Vài giây sau, anh mới cất giọng khàn khàn: "Tại sao lại lừa tôi?"
"Gì cơ?"
"Không phải cậu nói tai họa sống dai ngàn năm sao? Không phải cậu nói người á/c thường sống thọ sao?" Hốc mắt anh đỏ au, đôi vai run lên bần bật vì xúc động mạnh: "Nhưng tại sao cậu lại ra nông nỗi này?"
Đến giây phút này, tôi mới chợt nhận ra muộn màng rằng, cảm xúc chất chứa trong đôi mắt ấy, chưa bao giờ là sự h/ận th/ù.
Chỉ là, đã quá muộn màng rồi.
Tôi bấm ch/ặt móng tay vào lòng bàn tay, ép bản thân tỉnh táo lại đôi chút: "Nghe ai nói xằng bậy vậy? Tôi vẫn đang sống sờ sờ ra đây cơ mà."
Thấy anh vẫn cố chấp nhìn chằm chằm mình, tôi tà/n nh/ẫn buông lời: "Tôi chán rồi, cũng mệt rồi, đừng tự chuốc lấy nh/ục nh/ã nữa... về đi."
Nói đoạn, tôi dứt khoát quay gót sải bước rời đi, không buồn nhìn anh thêm một lần nào nữa.
"Văn Yến Trì! Cậu là đồ khốn nạn!"
Phía sau vang lên giọng nói khản đặc của anh.
Tôi không dừng bước nữa.
Anh có con đường của riêng anh, và tôi cũng có chốn về của riêng mình.