Pháo hôi bị ép HE với nam chính

Chương 7

17/07/2025 11:44

Lúc này, tôi đang đi theo sau lưng Cố Khanh Ngôn, cậu ấy bước một bước, tôi bước một bước. Khi sắp đến cổng trường, Cố Khanh Ngôn đột nhiên quay đầu nhìn tôi.

"Đừng có đi theo tôi."

"Đường rộng thênh thang, ai đi đường nấy, nào có theo cậu chứ."

Cố Khanh Ngôn lại đi thêm vài bước, khi cậu ấy đột ngột ngoảnh lại, tôi cũng đã đi theo thêm mấy bước.

Ánh mắt cậu ấy lạnh đến mức có thể đóng băng cả tảng băng.

Thấy cậu ấy sắp nổi gi/ận, tôi chớp mắt, trơ trẽn cười gượng hai tiếng, xoa xoa tay:

"Cái này... Liệu tôi có thể đến nhà cậu ăn cơm không?"

Có vẻ như lời tôi nằm ngoài dự tính của Cố Khanh Ngôn, cậu ấy ngây người một chút, sau đó ánh mắt lạnh lùng thẳng thừng từ chối:

"Không được!"

Tôi thở dài, xách cặp tiếp tục đi theo sau lưng cậu ấy.

Xem ra chỉ còn cách nghĩ kế khác thôi!

Kẻ tham ăn không bao giờ bỏ cuộc!

Đến cổng trường, quả nhiên Dương Hi dẫn đám bạn lớp số sáu ra chặn cổng.

Đằng xa, bà nội Cố Khanh Ngôn vẫn đang đẩy chiếc xe ba bánh, cách khá xa.

Dương Hi dẫn người chặn Cố Khanh Ngôn, vừa giơ tay định đẩy thì tôi lập tức vung tay gạt cánh tay cậu ta ra, đứng chắn trước mặt Cố Khanh Ngôn.

"Gì đây? Đồng An, giờ cậu thật sự muốn chơi với đồ rác rưởi lượm đồng nát à?"

Dương Hi cao lớn lực lưỡng, cao hơn tôi nửa cái đầu, bằng Cố Khanh Ngôn, trông rất hung dữ khó chơi.

"Tôi đã nói, giờ Cố Khanh Ngôn do tôi bảo kê, một ngày rồi đấy. Toàn trường đâu có ai không biết, giờ cậu chặn chúng tôi, ý gì đây, coi thường tôi à?"

Tôi ưỡn cổ, không nhường nửa bước.

Đến đại lão tương lai, tôi còn không sợ nữa là cái thằng pháo hôi như cậu ta?

Dương Hi nghiến răng nhìn tôi, ánh mắt lướt qua tôi, hằn học nhìn về phía Cố Khanh Ngôn.

"Được, Đồng An, tôi cho cậu cái thể diện này."

"Nhưng cậu cũng không theo nó cả đời được đâu, cẩn thận đấy."

Nói xong lời hăm dọa, Dương Hi dẫn đám người bỏ đi.

Cố Khanh Ngôn đứng sau lưng tôi, nhìn tôi bằng ánh mắt nghi hoặc.

Nhưng tôi hoàn toàn không thèm để ý cậu ấy, trực tiếp xách cặp vui vẻ chạy về phía bà cụ đang lo lắng đằng xa.

Khi Cố Khanh Ngôn đi tới, tôi đang giúp bà cụ kéo chiếc xe ba bánh.

"Bà ơi, cháu có thể đến nhà bà ăn cơm không? Bố mẹ cháu làm việc ở nước ngoài quanh năm, ngày nào cháu cũng phải ăn đồ ăn ngoài, sắp ngán đến ch*t rồi."

"Hôm trước ăn một bữa ở nhà bà, ngon tuyệt, như của tiên vậy!"

Nghe tôi kể khổ như vậy, Cố Khanh Ngôn liếc tôi một cái không nói gì, còn bà cụ thì lập tức nhìn tôi đầy xót thương.

"Sao lại ăn cơm hàng cháo chợ suốt được hả cháu, từ nay về sau tối nào cháu cũng đến ăn cùng Tiểu Ngôn nhé, bà nấu đồ ngon cho hai đứa."

Rồi bà nhìn Cố Khanh Ngôn đang giúp đẩy xe: "Nãy bà thấy mấy đứa con trai vây hai đứa, có phải b/ắt n/ạt không?"

Cố Khanh Ngôn lắc đầu, không nói gì.

Tôi coi như đã hiểu, ở trường Cố Khanh Ngôn chỉ lạnh lùng thôi, còn với bà thì ngay cả nói dối cũng không nỡ.

"Ha ha ha, bà ơi, mấy đứa đó là bạn cháu, rủ hai đứa cháu đi chơi game ấy mà."

"Cháu bảo không được, cháu phải đi ăn chực!"

Giọng điệu đanh thép, chính nghĩa như ngôi sao đỏ.

Bà cụ nghe vậy thì yên tâm, thở phào nhẹ nhõm:"Thế thì tốt quá, bà tưởng hai đứa mâu thuẫn, sợ làm Tiểu Ngôn mất mặt nên không dám lại gần."

"Không sao đâu bà, cháu ở trường qu/an h/ệ tốt lắm, có cháu bảo kê Cố Khanh Ngôn, không ai dám b/ắt n/ạt cậu ấy đâu."

Ánh mắt Cố Khanh Ngôn liếc qua, mặt tôi đỏ bừng.

Cũng phải, kẻ b/ắt n/ạt cậu ấy nhiều nhất, chẳng phải chính là tại hạ đây sao.

Trong tiếng cười nói vui vẻ, chúng tôi đến nhà Cố Khanh Ngôn, vẫn là căn nhà nhỏ vài chục mét vuông, bừa bộn nhưng không bẩn, ngửi mùi cơm nhà hàng xóm, nghe tiếng ồn ào xung quanh.

Bình thường vô cùng, nhưng...

Đó là cảm giác của gia đình.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mẹ đơn thân thích nuôi cá, tôi giẫm nát hồ cá của cô ấy

Chương 6
Trong khu chung cư của chúng tôi có một bà mẹ đơn thân. Cô ta nói năng nhẹ nhàng, đôi mắt lúc nào cũng hơi đỏ hoe. Đường ống nước thì cứ hỏng mãi, bóng đèn thì cứ chớp nháy liên hồi, bao gạo thì lúc nào cũng vác không nổi. Thế là, tất cả những người đàn ông đã có vợ trong khu đều trở thành lao động miễn phí của cô ta. Ai mà có vợ phàn nàn vài câu, cánh đàn ông lại nhíu mày: "Người ta mẹ góa con côi, cô có chút lòng trắc ẩn nào không thế?" Nhờ chiêu bài này, cô ta đã ép được ba hộ hàng xóm phải đưa vợ về nhà ngoại. Tháng trước, tôi và Trần Thước chuyển đến đây. Ngày thứ ba sau khi dọn đến, vào lúc 11 giờ đêm, cô ta gõ cửa nhà chúng tôi. Cô ta mặc bộ đồ ngủ bằng lụa, che lấy ngực, nhìn chồng tôi với vẻ đáng thương tội nghiệp: "Anh Trần, nhà tôi có một con gián rất lớn, tôi sợ lắm, anh có thể giúp tôi được không?" Trần Thước không nói gì, quay sang nhìn tôi. Tôi đứng dậy từ ghế sofa, tiện tay vớ lấy một chai thuốc diệt côn trùng, mỉm cười đi tới: "Gián sao? Trùng hợp thật, tôi thích nhất là dẫm chết mấy thứ bẩn thỉu không dám lộ mặt này đấy."
Hiện đại
Nữ Cường
Sảng Văn
0