Quả Táo Thối

Chương 13

06/06/2025 11:17

Chu Dực còn thích cái sân này hơn cả tôi. Cậu ấy nói nơi này tràn đầy hơi thở cuộc sống, tôi bảo đó chỉ là mùi khói than.

Tối đến, cậu ấy nói sao trời ở đây sáng trong đến lạ, rồi kéo tôi ngồi lên tường, đếm sao.

Có lẽ là ban ngày làm ruộng mệt quá, đếm chưa được mấy ngôi, cậu ấy đã dựa vào vai tôi ngủ thiếp đi.

Hơi thở của cậu ấy đều đều phả lên cổ tôi, khiến tim tôi ngứa ngáy.

Tôi khẽ gọi tên cậu ấy thử.

Cậu ấy không đáp lại.

Tôi cẩn thận nghiêng người, lén cúi đầu, khẽ hôn lên trán cậu ấy một cái.

Khi Chu Dực mở mắt ra, tôi đã vờ như đang ngắm sao trời rất chăm chú.

Cậu ấy đưa tay sờ trán: “Vừa nãy…”

“Tối có muỗi, chắc bị đ/ốt đấy. Vào nhà đi.”

Tôi nhảy xuống khỏi tường, chạy trốn vào phòng.

Tôi nghĩ, chắc mình đi/ên thật rồi.

Cả đêm trằn trọc, mãi đến ba giờ sáng mới ngủ được.

Sáng ra bị đ/á/nh thức bởi tiếng cần cẩu làm việc.

Ra ngoài thấy cả sân đầy người.

Tống Quân đang chỉ huy xe cẩu nhổ cái cây ăn quả đi.

Tôi lao tới chắn trước cây, Tống Quân thấy là tôi thì mặt lập tức sầm lại:

“Thằng con hoang này sao lại về đây, ở đâu lăn về chỗ đấy, đừng cản trở công việc của tao.”

“Đây là nhà của ông nội tôi, dựa vào đâu mà ông dẫn người đến đốn cây?”

Tống Quân như nghe được chuyện gì buồn cười lắm, nhe cái hàm răng vàng, cười dài một tràng:

“Ông nội mày? Mày có chắc là mày có ông nội à? Con hoang, đây là nhà bố ruột tao, đừng nói là cây, cả cái nhà này tao cũng phá sạch đem b/án. Biến đi cho khuất mắt!”

Chu Dực bước ra khỏi phòng, mặt còn ngái ngủ, thấy cảnh này lập tức chạy tới, kéo tôi ra phía sau cậu ấy.

Chu Dực cao lớn vạm vỡ, Tống Quân thấy vậy có phần chột dạ, lùi lại hai bước.

“Mẹ mày, còn dắt người về à, thế thì xem mày cứng hay xe cẩu cứng hơn.”

Ông ta ra hiệu cho xe tiếp tục.

Giằng co, Thẩm Mộng Linh từ trong đám đông chui ra, khóc lóc kéo tay tôi:

“Anh ơi, bố làm vậy cũng vì muốn có tiền chữa bệ/nh cho mẹ em. Nếu không phải đường cùng, bố cũng không đụng vào ngôi nhà này đâu… Xin lỗi anh, em xin lỗi.”

Cô ấy rút điện thoại ra, đưa tôi xem tấm ảnh người phụ nữ trên giường bệ/nh.

Đó là một khuôn mặt tiều tụy, g/ầy gò vì bệ/nh tật.

Tôi lập tức như mất hết sức lực, mặc cho Thẩm Mộng Linh kéo mình qua một bên.

Cái cây đã theo tôi suốt cả tuổi thơ bị nhổ bật gốc, những quả chưa kịp chín rơi lộp bộp theo làn bụi đất.

Giữa đám quả non, có một quả ửng đỏ, tôi bước tới định nhặt thì đúng lúc Tống Quân dẫn công nhân giẫm lên.

Quả vỡ toạc, nước chảy ra, thấm vào đất.

“Hỏng rồi.”

Tôi nhìn Chu Dực, cười khổ: “Chúng ta về nhà thôi.”

Trước khi rời đi, tôi gom hết những món đồ có liên quan đến ông nội, đóng gói gửi về.

Thẩm Mộng Linh đi sau tôi không ngừng nói lời xin lỗi.

Tôi không trách cô ấy.

Tôi chẳng biết trách ai cả.

Tôi nghĩ, mình sẽ không bao giờ quay lại nơi này nữa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bạn Trai Bỗng Nhiên Trở Nên Đẹp Trai

Chương 10
Bạn trai đột nhiên biến thành soái ca, mọi người khen tôi có con mắt tinh đời, nhưng tôi lại hoảng loạn. Rốt cuộc tôi đã tỏ tình với anh ấy 44 lần, đến lần thứ 45 anh ấy mới chịu đồng ý. Tôi vẫn tự lừa dối bản thân rằng anh ấy có tôi trong tim, cho đến đêm đó khi nghe thấy tiếng bạn cùng phòng khóc nức nở gọi tên người yêu tôi... Trước đây khi tôi thích Lục Hàng, cả đám đều bảo mắt tôi có vấn đề. Anh ấy ngoài ưu điểm học giỏi thì vừa béo vừa nóng tính. Mọi người đều thắc mắc tại sao một hoa khôi của khoa như tôi lại để mắt tới anh ta. Giờ đây, lại có người nói: Tại sao soái ca Lục Hàng lại chọn một ả đào lẳng lơ làm bạn gái?
25.49 K
3 Mùa xuân ở quê Chương 9
6 Nhân Tượng Chương 12
10 NGƯỜI MAI TÁNG Chương 395: Hoạt sát ở vùng ngoại ô

Mới cập nhật

Xem thêm