Chạy ngay! Phu Quân Về!

Chương 13

21/05/2025 17:12

Biên cương cách kinh thành hơn một nghìn dặm.

Dù y cưỡi ngựa nghìn dặm, cũng phải chạy suốt ngày đêm, không ngủ không nghỉ mới có thể đến được.

Đến là một chuyện, còn phải cưỡi ngựa về lại nữa.

Mỗi tháng phải chạy một chuyến như vậy thật không dễ dàng gì.

Ta còn tưởng hoàng thúc bắt ép tiểu thị vệ, mỗi tháng chỉ cho nghỉ ba ngày.

Không ngờ y đến gặp ta là như thế này.

Nhưng y đã như vậy mà đến gặp ta rồi.

Những tình yêu, những dịu dàng, những đêm quấn quýt vô số ấy,

có thể so được với tờ đơn ly hôn ta vô ý viết ra sao?

Ta hơi muốn khóc.

“Ngươi chẳng nói với ta sao? Bao năm không gặp, ai nhớ nổi dung mạo ngươi thế nào.”

Trong đôi mắt đỏ ửng của Thẩm Tiêu cũng có nước mắt lưng tròng.

Y cúi đầu, thì thầm nhỏ nhẹ:

“Nhưng ta nhớ.”

Ta nghẹn ngào.

Muốn nắm lấy tay y, nói với y rằng ta không muốn ly hôn, ta không thể rời xa y, cùng y trở về tướng phủ sống cuộc đời yên bình.

Nhưng làm công chúa lâu rồi, ta thật chẳng nghĩ ra mình nên nịnh nọt ra sao.

Nên chỉ còn lại im lặng.

Im lặng dài lâu.

Lâu đến mức Thẩm Tiêu đã đủ can đảm gọi ta bằng họ tên đầy đủ.

“Lâm Ngôn Chiêu, ta hỏi nàng một câu.”

Ta thờ ơ đáp: “Hỏi đi.”

“Nếu ngày đó nàng không gặp ta, mà gặp một nam nhân khác hợp ý nàng, nàng có hôn người ta không?”

Câu trả lời chân thật nhất trong lòng bị nghẹn lại nơi lồng ng/ực.

Trái lại, lời nói vội vã bật ra không suy nghĩ:

“Thiên hạ đâu chỉ có một người nam nhân, không phải ngươi thì đương nhiên có thể là người khác…”

“Thì thần xin theo ý công chúa.”

Thẩm Tiêu ngắt lời ta.

Nhưng lần này, giọng y đã bình thản trở lại.

“Hòa ly đi.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bạn trai kẹo cao su

Chương 16
Sau khi chia tay, Tần Dịch đã tự sát. Còn tôi, tôi trọng sinh trở về năm Tần Dịch vẫn còn là trai thẳng mới 19 tuổi. Cái kết của việc cùng nhau liều mình đối đầu với cả thế giới quá đau đớn. Vì vậy, được sống lại lần nữa, tôi quyết định tránh xa hắn. Thế nhưng Tần Dịch lại như một miếng kẹo cao su đã thành tinh, bám dai như đỉa, không thể hất ra, mắng không chịu đi, đánh không chịu chạy. Thậm chí, hắn còn tự học cách bẻ cong chính mình. Tôi tức đến run cả người. Còn hắn thì lại hưng phấn vô cùng: "Đừng run quá, tôi không chịu nổi đâu."
52.9 K
5 XÓA DẤU ẤN Chương 6
10 NGƯỜI MAI TÁNG Chương 395: Hoạt sát ở vùng ngoại ô

Mới cập nhật

Xem thêm