Trong khoảnh khắc ấy, hàng ngàn cảm xúc cuộn trào ập đến.
Không thể xử lý nổi lượng cảm xúc khổng lồ, tôi lập tức đứng hình.
Bùi Chu... Vừa… Cầu hôn tôi?
Đầu óc tôi trở nên đờ đẫn, bộ n/ão gần như ngừng hoạt động.
Cứ thế ngồi thẫn thờ như khúc gỗ.
Bùi Chu hỏi gì, tôi đáp nấy.
"Còn muốn chạy trốn nữa không?"
"Không... Không muốn nữa."
"Biết lỗi chưa?"
"Biết rồi."
"Ngoan lắm." Anh hài lòng xoa đầu tôi: "Bảo bối, tối nay nhớ nghĩ kỹ xem nên dỗ dành anh thế nào cho đúng."
Ngay giây sau, tất cả vẻ dịu dàng trên mặt anh biến mất.
Anh rút điện thoại ra bấm số, giọng lạnh băng không chút hơi ấm, khác xa con người vừa nãy: "Xử lý giúp tôi một người."
Khi bức ảnh chung của Bùi Chu và Quý Niên sắp đạt triệu view, Quý Niên còn chưa kịp hả hê, phút sau, tài khoản mạng xã hội của cậu ta đã bị khóa.
Cậu ta đi/ên cuồ/ng gửi đơn khiếu nại, mồ hôi đầm đìa.
Nhưng đó mới chỉ là khởi đầu.
Tiếp theo, gia đình đơn phương tuyên bố đoạn tuyệt qu/an h/ệ, tước bỏ mọi quyền thừa kế, thu hồi toàn bộ tài sản, cổ phần và đặc quyền dưới tên cậu ta.
Từ một thiếu gia được nâng như trứng, hứng như hoa, cậu ta thành kẻ trắng tay bị gia đình vứt bỏ không thương tiếc.
Quý Niên r/un r/ẩy bấm điện thoại gọi cho bố, ngón tay run đến mức không bấm nổi số.
Bố vừa bắt máy, cậu ta đã khóc lóc: "Bố! Sao bố đối xử với con tà/n nh/ẫn thế!"
Giọng bố cậu ta gi/ận dữ đi/ên cuồ/ng:
"Mày còn dám hỏi? Đáng đời mày dám trêu vào người không nên trêu!"
"Bùi Chu là ai? Là đứa mày dám đụng vào sao? Nếu không c/ắt đ/ứt đường lui của mày theo ý nó, hôm nay nhà họ Bùi sẽ bóp nghẹt dòng tiền của nhà họ Quý, cả nhà ch*t theo mày!"
Quý Niên đứng ch*t trân, m/áu trong người như đóng băng.
Tiếng ù ù vang lên bên tai.
Cậu ta không hiểu mình sai ở đâu.
Cậu ta chỉ phát hiện ra bố Giang Diễn là một kẻ nghiện rư/ợu, c/ờ b/ạc, bạo hành gia đình, lấy việc hành hạ Giang Diễn làm thú vui.
Những năm qua Giang Diễn chỉ sống dựa vào bà ngoại.
Cậu ta chỉ đơn giản tra ra bố Giang Diễn từng vào tù vì tr/ộm cắp, muốn dùng cách tương tự h/ủy ho/ại thanh danh của Giang Diễn.
Cậu ta chỉ không chịu nổi ánh mắt thiên vị Bùi Chu dành cho Giang Diễn, chỉ muốn Giang Diễn biến mất khỏi tầm mắt mình.
Cậu ta chỉ muốn đ/á Giang Diễn, kẻ tự ti không dám ngẩng đầu, trở về vũng bùn tăm tối đó thôi.
Chỉ làm chừng ấy việc nhỏ nhặt, tại sao? Tại sao phải chịu kết cục bẽ bàng, trắng tay thế này?
Nỗi bất mãn và oán h/ận khổng lồ hòa cùng nỗi sợ hãi, bóp nghẹt hơi thở của cậu ta.
Quý Niên ngã vật xuống nền đất lạnh ngắt, nhìn căn phòng trống trơn, cuối cùng cũng nếm trải mùi vị của tuyệt vọng.