Lưỡi dao kẹp giữa đôi môi

Chương 4

25/08/2026 17:41

Mùa đông ở Ký Châu đến rất sớm.

Cuối tháng chín đã đổ trận tuyết đầu mùa.

Mỏng manh, không đủ che kín mái ngói, nhưng lại lạnh thấu xươ/ng.

Hoắc Kỳ dạo này tính tình càng lúc càng tệ.

Năm nay thu hoạch kém, phía nam Ký Châu lại xảy ra nạn châu chấu.

Lương thực trong quân cạn kiệt, binh sĩ chỉ có thể uống cháo loãng qua ngày.

Ông ta liên tiếp ch/ém đầu ba viên hiệu úy đốc thúc lương thực.

M/áu b/ắn lên tuyết, nhanh chóng đông thành lớp băng màu đỏ sẫm.

Bùi thị ngược lại càng lúc càng ung dung.

Nàng sai người dựng một gian ấm ở hậu viện, trồng nhiều loài hoa cỏ vận từ phương nam tới.

Giữa tiết đông chí, bên ngoài vạn vật tiêu điều.

Trong gian ấm của nàng vẫn là xuân ý dạt dào, trăm hoa đua nở.

Khi ta mang điểm tâm đã kiểm nghiệm tới, nàng đang ngồi giữa bụi hoa gảy đàn.

Tiếng đàn khoan th/ai, không nhanh không chậm.

Dường như nạn đói ngoài phủ, oán khí trong quân doanh, hay sát khí giữa đôi mày Hoắc Kỳ đều chẳng liên quan gì đến nàng.

"Xuân Trình," nàng đ/è dây đàn lại, "Ngươi ngửi xem trong phòng này có mùi gì?"

Ta làm theo, khẽ ngửi.

Trong hương hoa, thấp thoáng xen lẫn một chút mùi khét đắng.

Cực kỳ nhạt, nếu không phải ta quanh năm phân biệt các loại mùi vị, căn bản không thể nhận ra.

"Giống như..." ta ngập ngừng nói, "Là đ/ốt cái gì đó."

Nàng gật đầu.

"Là thư."

"Thư cha ta sai người gửi đến hôm nay."

"Thư nói, triều đình đã phái khâm sai, chẳng bao lâu nữa sẽ tới Ký Châu."

"Ngoài mặt là đến khao quân, thực chất mang theo ba ngàn tinh binh."

"Đến để làm gì, không nói cũng hiểu."

Nàng nói, ngón tay vô tình gảy qua dây đàn.

"Cho nên ta đ/ốt thư rồi."

"Tướng quân vẫn chưa biết chuyện này."

"Ta cũng không định để ông ta biết."

Ta không hiểu dụng ý của nàng.

Khâm sai sắp đến, ba ngàn tinh binh áp sát biên giới.

Chuyện lớn như vậy, tại sao phải giấu Hoắc Kỳ?

Nàng dường như nhìn thấu tâm tư của ta.

"Tướng quân nếu biết, sẽ thế nào?"

Nàng tự hỏi tự đáp, "Ông ta sẽ ra tay trước, gi*t khâm sai, dựng cờ tạo phản."

"Nhưng giờ lương thảo không đủ, lòng quân không vững, lúc này tạo phản, chẳng khác nào lấy trứng chọi đ/á."

"Kết cục, ông ta sẽ ch*t."

"Ta cũng sẽ ch*t."

Nàng ngước mắt lên, ánh mắt bình lặng như đầm sâu.

"Hàng trăm mạng người trong phủ này, đều sẽ ch*t."

Lòng ta chấn động.

Bỗng nhiên nhận ra, nàng đang bảo toàn cho tất cả mọi người.

Bao gồm cả chính nàng.

"Vậy nàng định..."

Nàng không trả lời.

Chỉ lại gảy dây đàn.

Tiếng đàn lanh lảnh, không nghe ra nửa phần sát cơ.

Nhưng ta luôn cảm thấy, từng sợi dây đàn đều đang căng ra.

Căng cực kỳ ch/ặt.

Chẳng biết lúc nào sẽ đ/ứt phựt.

Đêm đó, nửa đêm ta bị tiếng đ/ập cửa dồn dập đá/nh thức.

Là lão m/a m/a bên cạnh Bùi thị.

Gương mặt bà ta dưới ánh đèn lồng trông đặc biệt khô héo.

"Mau," bà ta kéo ta đi ra ngoài, "Phu nhân gọi ngươi."

Ta bị bà ta lôi đi, lảo đảo xuyên qua hành lang.

Tuyết đọng tràn vào cổ giày, lạnh như đạp trên lưỡi đ/ao.

Vào đến hậu viện, Bùi thị đứng trước cửa gian ấm.

Nàng khoác một chiếc áo choàng lông chuột xám, tay cầm một chiếc đèn lồng giấy.

Ánh tuyết phản chiếu trên mặt nàng, trắng đến mức gần như trong suốt.

"Lại đây," nàng vẫy tay với ta, "Cho ngươi xem thứ này."

Ta theo nàng bước vào gian ấm.

Dưới bóng cây cối rậm rạp, trong góc đặt một chậu gốm.

Trong chậu trồng một loại cây cao nửa người.

Lá dày, màu tím thẫm.

Trên cành kết mấy chùm quả nhỏ đỏ rực.

Giống như những chiếc đèn lồng nhỏ, dưới ánh nến trông kiều diễm ướt át.

Ta chưa bao giờ thấy loại cây này.

"Đây là ta tốn bao công sức mới mang được từ phương nam về," Bùi thị nói, "Nó có một cái tên."

"Gọi là..."

"Diêm Vương Tiếu (Nụ cười của Diêm Vương)."

Tim ta thắt lại.

"Ngươi xem quả này, đẹp biết bao."

Nàng đưa tay hái một quả, đặt trong lòng bàn tay.

"Nó ngọt lắm, ngọt hơn cả mật."

"Nếu đem nó giã nát, trộn vào trong rư/ợu, thì sẽ chẳng nếm ra vị gì cả."

"Người uống vào, cũng sẽ không cảm thấy đ/au đớn."

"Chỉ cảm thấy buồn ngủ."

"Buồn ngủ lắm."

"Sau đó liền ngủ thiếp đi."

Nàng đưa quả đó lên trước mắt ta.

Ánh nến lưu chuyển trên lớp vỏ quả đỏ thẫm.

Đẹp đến mức khiến người ta không thể rời mắt.

"Ngủ mãi mãi."

Ta hiểu rồi.

Hiểu hết cả rồi.

Khâm sai sắp đến, Hoắc Kỳ muốn tạo phản.

Mà nàng muốn trước khi tất cả mọi chuyện xảy ra, để Hoắc Kỳ ngủ mãi mãi.

"Tại sao... là ta?"

Giọng ta khô khốc.

"Vì ngươi là nha hoàn nếm món."

Nàng thu quả vào trong tay áo.

"Ngươi thay ta nếm món bao nhiêu năm, chưa từng có ai nghi ngờ ngươi."

"Hoắc Kỳ cũng vậy."

"Mỗi bữa cơm của ông ta, đều phải qua tay ngươi."

"Ngươi nếu hạ đ/ộc, thì đó là thiên y vô phùng (kín kẽ không một kẽ hở)."

Ta đứng đó, toàn thân lạnh buốt.

Ánh tuyết xuyên qua song cửa gian ấm, trắng dã.

Bóng của Bùi thị đổ trên bụi hoa, bị cành lá c/ắt x/ẻ tan nát.

"Nếu ta không làm thì sao?"

Ta nghe thấy mình hỏi.

Nàng không trả lời câu hỏi này.

Chỉ xoay người, vạch một cành hoa rủ xuống.

"Ngươi từng nghe nói về A Linh chưa?"

Tim ta thắt ch/ặt.

"Nha hoàn nếm món trước ngươi."

"Nàng ta ch*t rồi, ch*t trên bàn tiệc, bị thạch tín đ/ộc ch*t."

"Ngươi tưởng đ/ộc đó là người khác hạ sao?"

Nàng ngoảnh đầu lại, cười như không cười.

"Là ta."

Hơi thở của ta chợt ngưng trệ.

"Nàng ta lúc đó không chịu làm việc cho ta."

"Cho nên ta sai người hạ thạch tín vào món dê nướng."

"Nàng ta nếm miếng đầu tiên, liền đổ gục xuống."

"Chuyện tra ra, cũng chỉ coi như người trong bếp trà trộn sát thủ."

"Liên lụy đến mười mấy người vô tội, duy chỉ không liên lụy đến ta."

Giọng nàng dịu dàng vô cùng.

Như đang kể một câu chuyện dỗ trẻ nhỏ.

"Xuân Trình à,"

Nàng nhẹ nhàng, dịu dàng nói.

"Trong phủ tướng quân, xưa nay chưa từng có sát thủ nào cả."

"đ/ộc trong phủ, đều là ta hạ."

"Ta chỉ cần không ngừng đổi nha hoàn nếm món."

"Đổi đến khi gặp được người chịu nghe lời là thôi."

Gió từ khe cửa lọt vào.

Thổi khiến ánh nến lay động dữ dội.

Khắp phòng đầy bóng hoa, trong phút chốc đều như những h/ồn m/a đòi mạng.

Ta nghe thấy răng mình va vào nhau, phát ra tiếng động khe khẽ.

"Nàng gi*t..."

"Mười bảy người."

Nàng nói thay ta.

"Ngươi là người thứ mười tám."

"Mười bảy người trước, hoặc là ng/u ngốc, không thử ra đ/ộc, ch*t cũng đáng."

"Hoặc là quá thông minh, nhưng không chịu nghe lời."

"Cũng ch*t rồi."

Nàng phủi bụi đất trên tay.

"Chỉ có ngươi, vừa thông minh, lại vừa không ngốc."

"Sống đến tận bây giờ."

"Cho nên ta cho ngươi cơ hội này."

"Làm xong việc này giúp ta, ta sẽ trả lại tự do cho ngươi."

"Tên trong hộ tịch nô lệ của phủ, ta sẽ xóa giúp ngươi."

"Còn cho ngươi một khoản bạc, đủ để ngươi cả đời sau áo cơm không lo."

"Ngươi có thể đi bất cứ đâu, làm bất cứ việc gì."

"Sẽ không còn ai coi ngươi như món đồ mà sai khiến nữa."

Mỗi câu mỗi chữ của nàng, đều như mật đường bọc lấy thạch tín.

"Ngươi cũng có thể từ chối ta ngay bây giờ."

"Vậy ngươi sẽ giống A Linh."

"Ch*t trước bàn tiệc, mắt mũi rỉ m/áu."

"X/ác vứt vào củi phòng, bị chó hoang tha đi."

"Tướng quân thậm chí sẽ không buồn liếc nhìn ngươi một cái."

Trong gian ấm im lặng hồi lâu.

Hương hoa nồng đến mức khiến người ta chóng mặt.

Cuối cùng ta cũng mở miệng.

Giọng nói không giống của chính mình.

"Muốn ta làm thế nào."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
9 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm