Nữ Đế

Chương 15

20/08/2024 17:25

Vài người ngồi im lặng nghe.

Bùi thư sinh khóe mắt cay cay, rút khăn tay ra chùi nước mắt nơi khóe mắt:

“Tần Phá đó, Tần tướng quân thật sự dũng mãnh như vậy sao?”

Tạ Trường An chăm chú nhìn ta, ánh mắt hoài nghi phức tạp:

“Tần Phá Man có phải minh quân hay không thì chưa biết.”

“Nhưng cô ấy nhất định là một mãnh tướng lưu danh thiên cổ.”

Bùi thư sinh gật gù, nhưng rồi lại lắc đầu:

“Cô ta dù có lợi hại, nhưng dù sao cũng là nữ nhân.”

“Nữ nhân, sao có thể làm hoàng đế chứ?”

Lục Kỳ vô cùng bất mãn:

“Tần Phá Man có thể làm tướng quân, thì hiển nhiên cũng có thể làm hoàng đế.”

“Nam nhân giỏi thế, sao không đẩy lùi được người thảo nguyên, đá/nh thắng giặc Oa chứ?”

“Đế vị thuộc về người có năng lực, chứ cần gì phân biệt nam hay nữ?”

Bùi thư sinh còn muốn nói thêm, nhưng lại bị Tạ Trường An dùng ánh mắt ngăn lại:

“Tạ mỗ trước giờ vẫn chưa tới phương Bắc.”

“Nghe nói nơi ấy có sa mạc vô tận, còn có dãy núi phủ tuyết trắng bạt ngàn.”

“Trên núi tuyết không những có bầy sói, mà còn có báo tuyết và mãnh hổ, không biết thật không?”

Tạ Trường An hình như đang cố tiếp cận làm quen với bọn ta.

Nhưng đâu biết lần này bọn ta đến đây là vì hắn ta.

Chủ đề dần chuyển sang phong cảnh và phong tục tập quán hai vùng nam bắc.

Sau khi nói chuyện, biết bọn ta chưa từng thấy biển lớn.

Tạ Trường An nói ngày mai sẽ dẫn bọn ta đi thăm làng chài ven biển, ăn hải sản ngắm biển.

...

Sau hai ngày rong ruổi trên xe ngựa, cuối cùng bọn ta đã đến được bãi biển.

Mấy ngày này, ăn ở đều do Tạ Trường An thanh toán.

Ta từng muốn giành thanh toán, nhưng nghe tiểu nhị bảo một bữa ăn tốn 20 lạng bạc, ta liền thu tay lại.

Thôi đi, dù gì cũng hổ xuống đồng bằng.

Cơm nước no nê, Lục Kỳ mãn nguyện nằm trong xe ngựa, hạnh phúc xoa xoa bụng:

“Mẹ ơi, cho đến hôm nay, mới thấy bản thân sống như một con người.”

Lão Trương cùng Thiết Tượng liên tục gật đầu:

“Không thể ngờ đời này, còn có thể ăn được món ngon như thế!”

Trong lòng ta không khỏi chua xót.

Những món ngon bọn ta chưa từng được thử, lại là cuộc sống thường ngày của họ.

Giang Nam, thật là tuyệt quá đi.

Giang Nam tuyệt như thế, không thể bị giặc Oa h/ủy ho/ại.

“Ch*t ti/ệt, Phá Man, cô mau nhìn đi!”

Lục Kỳ như cá chép nhảy khỏi xe ngựa, đ/ập đầu vào nóc xe.

Anh ta chẳng thèm thấy đ/au, ôm đầu, ngơ ngác nhìn ra ngoài xe.

Một mặt trời đỏ, ló ra khỏi biển xanh.

Những tia sáng rực rỡ, những gợn sóng vàng kim.

Đây là biển lớn sao?

Thật là đẹp quá đi!

...

Trưởng thôn cực kỳ nhiệt tình tiếp đón bọn ta.

Ăn hải sản tươi ngon nhất, uống rư/ợu ngon đậm vị Giang Nam.

Ta ngồi trên ghế thoải mái đến nỗi không muốn đứng dậy.

“Trưởng thôn, trưởng thôn!”

Thôn dân với làn da đen sạm vì gió biển ngã lộn nhào vào nhà, sắc mặt trắng bệch, lắp ba lắp bắp, “Oa, giặc Oa tới!”

Sắc mặt mọi người đều biến đổi.

Tạ Trường An bước tới, túm ch/ặt lấy cổ áo hắn ta:

“Đến bao nhiêu người!”

Thôn dân khóc lớn, trong mắt tràn đầy tuyệt vọng:

“Một thuyền lớn, nhìn sơ cũng ít nhất mấy ngàn người!”

Trưởng thôn sắc mặt tái nhợt, ngã xuống đất:

“Sẽ ch*t, chúng ta sẽ ch*t hết!”

Tạ Trường An loạng choạng hai bước, vịn ch/ặt vào tường:

“Mười tên giặc Oa đã có thể diệt sạch một thôn.”

“Hơn một ngàn tên, Lâm Thành, tiêu rồi!”

Giặc Oa đổ bộ, đoàn người tiến thẳng về làng chài.

Sau khi đại đội người ngựa tập kết, thì nhanh chóng đi thẳng về phía Nam.

Hướng đó, chính là Lâm Thành.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
12 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đường Hạ Sách

Chương 8
Trưởng tỷ vốn là bậc khuê tú nức tiếng kinh thành. Còn kẻ hèn này, chỉ là nhị cô nương lười biếng, nét chữ xấu xí như gà bới. Các công tử thế gia gửi thư tình tới, kẻ hèn này thay tỷ tỷ hồi âm, lời lẽ vô cùng thẳng thừng: 【Ngươi hình dung như quả bí lùn, thơ từ thì như phân chó, chớ có tới làm phiền tỷ tỷ ta.】 【Đồ xấu xí nhà ngươi, hãy an phận nằm dưới đất mà làm cóc ghẻ, đừng hòng mơ tưởng tới tỷ tỷ ta.】 Kẻ hèn này liên tiếp hồi ba lá, tỷ tỷ lập tức ban thưởng cho ba tòa trang viên lớn. Thế là kẻ hèn này tha hồ trổ tài, mỗi bức thư hồi đáp đều là lời lẽ sắc bén, đâm thấu tâm can. Cho đến khi Nhiếp chính vương quyền khuynh triều chính, cầm theo lá thư "bí lùn" mà kẻ hèn này viết, vẻ mặt nửa cười nửa không bước vào trang viên: "Nhị cô nương họ Triệu, quả thật văn tài xuất chúng a."
Cổ trang
0
Quy Hạc Chương 9