Tôi thẫn thờ nhận lấy chiếc thẻ, đích thân đem số tiền đó quyên lại cho cô nhi viện rồi ở lại l.à.m t.ì.n.h nguyện viên một thời gian.
Viện trưởng chủ động nộp đơn từ chức. Tôi chào tạm biệt ông ta, cũng là chào tạm biệt người bề trên duy nhất của mình.
Nhưng hai tuần sau, Viện trưởng mới nhậm chức lại nằm ngoài dự tính của tôi.
"Hạ Trì?"
Cậu ấy đã thay bộ đồ công tác, còn mang từ trong thành phố về rất nhiều nhu yếu phẩm, "Em cảm thấy công việc ở bệ/nh viện không hợp với mình lắm, muốn đến đây làm bác sĩ thiện nguyện trước để rèn luyện vài năm."
Tôi gật đầu, không hỏi thêm gì nữa.
Sau khi phát xong đồ cho lũ trẻ, cậu ấy đưa cho tôi một lọ tin tức tố đặc chế. Cậu ấy hơi ngập ngừng lên tiếng: "Xin lỗi anh nhé, anh Lâm Sơ! Trước đây em đã hiểu lầm anh. Giờ em mới biết năm đó là Viện trưởng lợi dụng lòng tốt của anh, lừa anh quyên tiền rồi ép anh vào con đường sai trái..."
"Không sao đâu, vốn dĩ cũng là vì chính anh mà."
"Còn chuyện anh mang th/ai, là Tần Tư Yến ép hỏi sư phụ em đấy! Thầy ấy... không biết nói dối lắm..."
"Cũng không sao, chúng tôi sớm muộn gì cũng phải chia tay thôi."
Đôi mắt Hạ Trì sáng lên: "Hai người thực sự không tái hợp nữa sao?"
Bàn tay đang mở nắp lọ tin tức tố của tôi khựng lại. Tôi miết ch/ặt mùi Long Diên Hương bên trong, cố tỏ ra thản nhiên nhếch môi, "Ừm, không tái hợp nữa."
Không thể tái hợp được nữa.
29.
Ngày tôi rời khỏi Giang Thành, tất cả những dư luận tiêu cực bủa vây quanh tôi bỗng chốc tan biến chỉ sau một đêm. Trên mạng không còn thấy bất kỳ lời lăng mạ nào nữa.
Thế nhưng, Internet luôn có ký ức. Dù không còn tìm thấy những bức ảnh cũ, nhưng mỗi khi nhắc đến tôi, người ta vẫn không tránh khỏi những từ ngữ như "kẻ dựa hơi để có tài nguyên", "có kim chủ chống lưng".
Tình trạng này kéo dài cho đến một buổi phỏng vấn công khai nọ. Một MC mới đến không biết nặng nhẹ, đã thản nhiên nhắc đến chuyện tôi giải nghệ ngay trước mặt Tần Tư Yến.
Thông thường, các vị Tổng giám đốc vì bảo vệ giá cổ phiếu công ty sẽ luôn lảng tránh những tin đồn về đời tư. Thế nhưng, sắc mặt Tần Tư Yến lúc đó sa sầm như mực, anh siết ch/ặt micro, nghiến răng đáp trả: "Không có b.a.o n.u.ô.i hay kim chủ nào cả. Chúng tôi là qu/an h/ệ yêu đương chính đáng, cực kỳ chính đáng!"
Kể từ đó, không còn ai dám nhắc đến chuyện tôi được b.a.o n.u.ô.i nữa.
...
Sau khi Hạ Trì đến đây, công việc của tôi nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Thấy cậu ấy đã dần thích nghi, tôi thu dọn hành lý, chuẩn bị rời đi.
Đầu óc cậu ấy như đình trệ: "Anh Lâm Sơ, anh... anh không định ở lại đây lâu dài sao?"
"Anh đến đây chỉ để xem tình hình thôi, dù sao quanh đây người quen biết anh... cũng hơi nhiều." Thêm một thời gian nữa là bụng sẽ lộ rõ. Tôi không muốn chuyện mình m.a.n.g t.h.a.i lại bị truyền thông đem ra làm đề tài thêu dệt.
Chào tạm biệt cậu em với ánh mắt đầy hụt hẫng, tôi một mình lên đường đến một thị trấn nhỏ ở nước ngoài. Nơi này non xanh nước biếc, vô cùng thích hợp để sinh sống.
Những ngày không bị ai làm phiền trôi qua thật thanh tịnh. Cho đến khi, căn nhà bên cạnh có một người hàng xóm mới chuyển đến. Ngay ngày đầu tiên dắt theo chú ch.ó bờm ngựa đến định cư... nó đã ủi nát toàn bộ đám cải bẹ trắng trong vườn của tôi.
30.
Tôi gi/ận đến mức muốn sang đ/á tung cửa nhà đối phương. Nhưng chân còn chưa kịp nhấc lên, cánh cửa gỗ đã mở ra. Cơn gió chiều tà len lỏi qua khe cửa ùa vào trong.
Ngước mắt nhìn rõ người đứng trước mặt là ai, tôi c.h.ế.t lặng. Tôi lùi lại hai bước, quay người định chuồn lẹ thì đã bị túm ch/ặt lấy cổ áo sau.
Bị ép phải quay người lại, tôi nhìn thấy sự dịu dàng nhuốm màu hoàng hôn nơi đáy mắt anh: "Em không yêu anh cũng không sao cả."
Tần Tư Yến tự ý nắm lấy tay tôi: "Chúng ta bắt đầu lại từ đầu."
31.
Anh gần như sắp ép được tin tức tố của tôi phát tán ra ngoài, tôi chỉ còn cách hất tay anh ra, chạy trốn vào nhà rồi đóng ch/ặt cửa lại.
Tần Tư Yến cũng không vội vã nhất thời. Ngày thứ hai, anh cố tình nấu lẩu ngoài sân, bê một chiếc quạt điện hướng thẳng về phía nhà tôi mà thổi. Ngày thứ ba anh lại làm đồ nướng. Ngày thứ tư là lẩu cừu, cá nấu chua, thịt nướng bàn gang, gà xào ớt...
Tôi thực sự không nhịn nổi nữa. Gắp vội hai miếng trước đã, rồi tôi mới giữ khoảng cách với anh mà hỏi: "Sao anh tìm được đến tận đây?"
"Trước đây em từng nói rất thích phim ảnh của nước này, nên anh đoán em sẽ đến đây định cư."
Anh đúng là kiểu "lành s/ẹo quên đ/au", chẳng thèm kiêng dè tin tức tố của tôi chút nào, cứ sáp lại thật gần gắp thức ăn cho tôi.
Đã lâu rồi tôi không xem dòng bình luận ảo nữa, nén lại nỗi xót xa trong lòng, tôi hỏi tiếp: "Vậy còn... Hứa Dật thì sao?"
"Vào tù rồi."
Tôi ngẩn người. "Anh... anh nói gì?"
"Anh nói, cậu ta vào “khám” rồi." Tần Tư Yến khẽ nhíu mày, "Cậu ta tự ý tiết lộ quyền riêng tư của chúng ta, thuê Thủy quân gây rối trật tự, dùng t.h.u.ố.c mê làm em ngất đi... cộng dồn các tội danh lại, bị tuyên án mười lăm năm."
Tôi hoàn toàn sững sờ tại chỗ: "Anh không thích cậu ta sao?"
Tần Tư Yến cau mày, gương mặt thoáng qua một biểu cảm khó diễn tả bằng lời: "Làm sao anh có thể thích cấp dưới của mình được? Hồi đi công tác nước ngoài, anh phát hiện cậu ta bỏ t.h.u.ố.c nên đã gọi điện cho nhân sự bảo cho cậu ta nghỉ việc ngay lập tức rồi, chỉ là vì cậu ta có quá nhiều đầu việc cần bàn giao nên mới kéo dài lâu như thế... Đợi đã, Lâm Sơ!"