Năm mười bảy tuổi, tôi phân hóa thành Alpha. Đến b/ệnh viện kiểm tra mới biết chẩn đoán ban đầu đã sai.
"Lúc đó tôi còn thấy tiếc nữa..."
Giản Ly cắn nhẹ ngón tay tôi, ánh mắt chậm rãi lướt trên người tôi.
"Tôi còn nghĩ Alpha với Alpha thì phải sống cùng nhau thế nào. Nhưng bây giờ thì không còn phải đ/au đầu vì chuyện đó nữa."
Thấy Giản Ly lại định giở trò, tôi đ/ấm một cú vào ngựk anh.
"Anh... nếu muốn liên lạc với tôi thì cứ liên lạc trực tiếp là được rồi. Anh có biết giữa đường còn có người ăn chênh lệch không?"
Hai mươi phần trăm tiền đặt cọc đã bị chia cho cậu.
Bây giờ nghĩ lại, tôi vẫn thấy ví tiền đ/au nhói.
Giản Ly nhăn mặt vì đ/au, nắm lấy tay tôi xoa xoa.
"Tôi không liên lạc được với em."
Tôi khựng lại.
Quả thật.
Số điện thoại trước đây có gói cước quá đắt. Để tiết kiệm chi phí, gần như tất cả sim điện thoại trong nhà đều đã được đổi.
"Vậy ngay từ đầu anh đã biết tôi là Beta, không thể sinh con sao?"
Giản Ly rõ ràng sững người một thoáng.
Sau đó, anh đưa tay đặt lên bụng tôi, xoa nhẹ đầy ẩn ý.
"Em trở thành Beta vì nguyên nhân hậu thiên, cho nên cũng không phải hoàn toàn không có khả năng."
"Chúng ta cố gắng thêm một chút đi."
18
Tôi không thể nào cả đời không đi làm, sống trong nhà Giản Ly như một con sâu gạo được.
Sau khi quấn quýt với anh vài ngày, tôi bắt đầu tìm việc.
Cậu tôi, nhờ Giản Ly hỗ trợ, đã mở một cửa hàng xe điện nhỏ. Việc làm ăn cũng khá phát đạt, mấy lần còn gọi tôi đến làm nhân viên.
Giản Ly nhìn ra vẻ do dự của tôi, ghé tới hỏi:
"Hay là đến công ty tôi?"
Nếu dựa theo tình hình hiện tại mà đến đó, đồng nghiệp có thể tự tưởng tượng ra cả vạn kiểu qu/an h/ệ giữa tôi và Giản Ly.
Tôi đã không còn là thiếu gia của ngày trước nữa.
Không thân phận, không bằng cấp, đến lúc đó chắc chắn sẽ có đủ thứ lời đồn.
Thấy tôi mãi không trả lời, Giản Ly cong môi cười, chẳng biết lấy từ đâu ra một cuốn thông tin tuyển sinh đưa cho tôi.
"Vậy đi học thì sao?"
Lòng tôi khẽ động.
"Nhưng tôi..."
"Không cần lo lắng gì cả. Công ty đào tạo nhân viên chẳng phải là chuyện đương nhiên sao?"
Giản Ly nhìn thấu nỗi lo của tôi.
"Việc duy nhất em cần làm bây giờ là nâng cao thành tích."
"Tôi rất mong được nhìn thấy cảnh em cùng tôi làm việc trong tương lai."
"Tôi chờ em."
NGOẠI TRUYỆN
Bạn đang nghe truyện tại ếch xanh và các chàng hoàng tử.
Giản Ly trông chừng tôi còn kỹ hơn trước, sợ tôi lại một lần nữa lén lút biến mất ngay dưới mắt anh.
Bị ép đến mức không chịu nổi, tôi kéo áo lên, cho anh xem cái bụng nhỏ gần đây đã b/éo lên của mình.
"Thật ra bản báo cáo lần trước tôi không lừa anh. Tôi sắp sinh rồi, gần đây chúng ta không thể ngủ cùng nhau nữa."
Vẻ mặt tôi nghiêm túc, lời nói không có chút ý đùa nào.
Giản Ly hình như thật sự bị tôi dọa, vừa sờ vừa gật đầu.
"Bao giờ đến ngày?"
Tôi tiện miệng bịa đại một ngày.
"Một tuần nữa."
"Tôi còn phải ở cữ nữa, anh sắp xếp cho tôi đi."
Giản Ly lần lượt đồng ý.
Mấy ngày sau đó, anh cũng không chạm vào tôi, ngoan ngoãn chuyển sang phòng ngủ dành cho khách.
Những ngày tháng thoải mái trôi qua được vài hôm, đến khi Giản Ly nhắc nhở, tôi mới nhớ ra hôm nay chính là ngày đã nói.
Buổi tối, Giản Ly sợ tôi xảy ra chuyện nên đề nghị ngủ cùng tôi.
Tôi nghiêm nghị từ chối:
"Không cần, tôi tự lo được."
Nói xong, tôi khóa trái cửa phòng rồi yên tâm nằm trên giường ngủ một mạch đến sáng.
Sáng hôm sau, lúc mở cửa phòng, nhìn thấy Giản Ly đang ngồi dưới đất, tôi mới nhớ ra đủ thứ mình đã hứa với anh tối qua.
Giản Ly nghe thấy tiếng động, quay đầu nhìn về phía tôi.
Gương mặt anh đầy vẻ mệt mỏi, quầng mắt xanh xám rõ rệt, hiển nhiên cả đêm chẳng ngủ ngon.
"Tỉnh rồi?"
Giản Ly cười như không cười, nắm lấy cổ tay tôi rồi nhìn vào trong phòng.
"Đứa trẻ đâu?"
Tôi gi/ật gi/ật khóe môi, nở một nụ cười vô cùng ngây thơ vô tội khác.
"Ba."
Giản Ly cũng cười theo.
Anh vòng tay ôm lấy eo tôi, dẫn tôi đi vào trong phòng.
"Bây giờ đừng gọi."
"Lát nữa gọi cho tôi nghe cho thật rõ nhé."
_END_