Tan học, tôi đến cửa hàng tiện lợi làm thêm, mãi đến gần 11 giờ đêm mới về đến nhà.

Cha nuôi nằm vật trên ghế sofa, người nồng nặc mùi rư/ợu.

Bước vào phòng riêng, tôi mở chiếc điện thoại cũ kỹ dành cho người già mới phát hiện Lục Từ Lan đã gọi cho mình từ lúc bảy giờ tối.

Nếu là kiếp trước, chắc chắn tôi đã vội vàng gọi lại ngay.

Nhưng bây giờ, tôi chỉ muốn tránh xa Hướng Nam Dữ và Lục Từ Lan.

Dù sao hai người họ sớm muộn gì cũng đến với nhau. Đối với họ, có lẽ tôi chỉ là trò hề nhảy nhót, thứ chẳng thể nào lên được mặt bàn lớn.

Đã biết Lục Từ Lan không thích mình, tôi cũng chẳng cần tiếp tục làm kẻ si tình.

Tôi mở điện thoại kiểm tra số tiền tiết kiệm, đủ để trang trải đến hết cấp ba.

Nhưng nếu không dựa vào gia đình họ Hướng, tôi tuyệt đối không có khả năng học đại học.

Có vẻ sau khi thi tốt nghiệp, tôi sẽ phải tìm thêm vài việc làm thêm mới được.

Làm xong bài tập, tôi vật người lên giường, thao thức cả đêm.

Khoảng thời gian này đáng lẽ phải là chuỗi ngày đen tối nhất trong đời tôi.

Năm mười bốn tuổi, cha nuôi mất việc, tiêu sạch tiền tiết kiệm, rồi trút gi/ận lên người tôi. Ngày nào ông cũng say xỉn rồi đá/nh ch/ửi tôi, hết chê cái này đến bới cái kia.

Mãi đến khi vô tình phát hiện tôi không phải con ruột, ông mới ngừng bạo hành.

Thuở nhỏ, người tôi tin cậy nhất chính là cha nuôi.

Nhưng chẳng biết từ khi nào, ông lại trở thành nỗi kh/iếp s/ợ lớn nhất của tôi.

Tôi không định quay về nhà họ Hướng. Bố mẹ ruột tuy có chút áy náy với tôi, nhưng họ còn coi trọng lợi ích hơn. Kiếp trước họ ép tôi kết hôn sắp đặt với nhà họ Trình. Vốn dĩ tôi đã chẳng có tình cảm gì với họ, giờ lại càng không luyến tiếc những ngày tháng ở nhà họ Hướng.

Nghĩ kỹ thì tôi với bố mẹ ruột cũng khá giống nhau, đều vô tình đến tận xươ/ng tủy.

Nhưng dù không về nhà họ Hướng, tôi cũng không thể chăm sóc cha nuôi cả đời.

Ông là vũng lầy, là địa ngục trần gian. Tôi nhất định phải tìm cách trốn thoát khỏi đó.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0