Những ngón tay cầm điện thoại của tôi đang khẽ r/un r/ẩy, tim đ/ập liên hồi, cơ thể thì lạnh toát. Đối với tôi mà nói thì nỗi sợ hãi khi bị nước biển nuốt chửng cứ như mới vừa xảy ra ở giây trước.

Tôi ngồi thẫn thờ trên giường một lúc lâu mới có thể hoàn h/ồn. Tấm nệm dưới lưng vừa êm ái vừa thoải mái, làn da có thể cảm nhận được hơi lạnh từ điều hòa trong phòng. Mọi cảm giác đều chân thật đến thế, chắc chắn đây không phải là mơ, tôi thật sự đã trọng sinh rồi.

Căn phòng trước mắt đối với tôi vừa quen thuộc lại vừa xa lạ. Đây là phòng khách nhà Thiệu Hách, là bạn chung của tôi và Thẩm Dục. Chúng tôi lớn lên cùng nhau từ nhỏ, được coi như là thanh mai trúc mã.

Thiệu Hách cũng là người đầu tiên mà tôi thầm thương tr/ộm nhớ vào thuở thiếu thời ngây ngô. Cái lý do tôi thích cậu ta cũng rất m/áu chó.

Hồi tiểu học có một lần tôi đi lạc, chính Thiệu Hách đã tìm thấy tôi. Sau lần đó, tôi rất thích bám lấy cậu ta để chơi đùa. Lâu dần nảy sinh cảm giác ỷ lại. Sau này khi phân hóa thành Beta bị tất cả mọi người ngó lơ, tôi lại càng bám dính lấy Thiệu Hách hơn.

Trường nội trú mỗi tháng chỉ cho nghỉ một lần, mỗi lần chỉ được nghỉ hai ngày. Bố mẹ không thích tôi về nhà nên tôi thường tới nhà Thiệu Hách để ở nhờ. Chỗ tôi nghỉ lại chính là tại căn phòng này đây.

Tôi từng ngây thơ cho rằng Thiệu Hách là một người khác biệt với tất cả...

Cho đến một lần tôi trốn học vì trong người cảm thấy không khỏe nên tôi đã không hề báo trước mà sang nhà Thiệu Hách.

Có những thứ dường như đã được số mệnh an bài từ trước. Hôm đó cửa chính của căn nhà không được đóng ch/ặt mên tôi đã tình cờ nghe thấy Thiệu Hách nói với Thẩm Dục: "Tiểu Dục, sao cậu không thể bám dính lấy tớ như Tiểu Quân vậy?"

Thẩm Dục đáp: "Hồi nhỏ cậu từng c/ứu em ấy, cho nên em ấy mới bám lấy cậu như vậy."

Giọng điệu của Thiệu Hách nghe rất bất đắc dĩ: "Chuyện này từ trước đến nay vẫn luôn là một sự hiểu lầm."

Thẩm Dục hỏi lại: "Nói vậy là sao?"

"Hồi nhỏ không phải tớ cứ nhận nhầm hai cậu mãi sao, thật ra lần đó tớ cũng nhận nhầm Thẩm Quân thành cậu đấy."

Thiệu Hách nói nếu lúc đó biết người đi lạc là tôi thì cậu ta đã không sốt sắng đến thế.

Tôi trốn sau cánh cửa nghe tr/ộm, cảm giác như sét đ/á/nh ngang tai. Đó cũng là khoảnh khắc tôi nhận ra tình cảm mình dành cho Thiệu Hách. Đáng tiếc thay, đoạn tình cảm này vừa mới được tỏ tường thì đã phải lụi tàn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học cách buông

Chương 10.
Tôi đã nhốt Giang Đình Chu trong biệt thự suốt 3 tháng. Cậu ấy ngày càng ít nói. Rèm cửa luôn kéo kín, điện thoại bị cất đi, mật khẩu cửa mỗi ngày đổi một lần. Lúc tôi bưng cháo vào phòng, cậu ấy ngồi bên mép giường, cúi đầu nhìn những vết đỏ trên cổ tay. Tôi dịu giọng dỗ dành: “Đình Chu, hôm nay ăn xong, tôi đưa em ra vườn đi dạo nhé?” Cậu ấy không ngẩng đầu, chỉ hỏi rất khẽ: “Thẩm Tử Việt, bao giờ anh mới chịu buông tha cho tôi?” Tôi vừa định đưa tay chạm vào cậu ấy, trước mắt bỗng hiện lên những dòng bình luận: [Đừng chạm nữa, cậu ấy thật sự sắp không chịu nổi rồi.] [Nửa tháng nữa, cậu ấy sẽ bắt đầu giấu thuốc.] [Thẩm Tử Việt ôm xác cậu ấy khóc đến khàn cả giọng, nhưng có ích gì chứ? Chính anh ta đã ép chết cậu ấy.] Tay tôi khựng lại giữa không trung. Giang Đình Chu theo bản năng lùi về phía sau, cả bờ vai đều run lên. Tôi nhìn đôi mắt trống rỗng đến mức chẳng còn chút ánh sáng nào của cậu ấy, rồi đột nhiên quay người lấy điện thoại, giấy tờ tùy thân và chìa khóa xe trong ngăn kéo ra: “Em đi đi.” Giang Đình Chu sững sờ. Tôi viết mật khẩu cửa lên giấy, đẩy đến trước mặt cậu ấy: “Sau này tôi sẽ không tìm em nữa.” Có lẽ là do tôi nhìn nhầm, khóe mắt cậu ấy dường như hơi đỏ lên một chút.
378
2 Thay Đồ Chương 11
3 3 tháng còn lại Chương 15
8 Ngực to thì sao? Chương 11
9 Nguyện Nguyện Chương 10
10 Ai cũng ngã thôi Chương 11
11 Thuần phục Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm