Tai Bay Vạ Gió

Chương 5

05/07/2026 21:38

Cơn sốt kéo dài chuyển thành viêm phổi, suýt chút nữa thì toi mạng, đến khi tỉnh lại lần nữa thì đã thấy mình ở trong b/ệnh viện.

Thấy được Trình Ngân thì quả là chuyện lạ, cậu ta đang gục đầu ngủ gật bên mép giường, đ/è lên lòng bàn tay tôi làm cho ống truyền dịch chảy ngược m/áu mất một nửa.

Sau khi tôi vỗ một phát đá/nh thức cậu ta dậy, cậu ta lơ ngơ nhìn tôi, trên khuôn mặt điển trai in hằn đầy vết đỏ chót, vội vã bấm chuông gọi y tá.

"Cậu tỉnh rồi à?"

Biểu cảm của cậu ta lại khôi phục về dáng vẻ kiêu ngạo phóng túng như thường ngày, chỉ là vác theo cái khuôn mặt ngốc nghếch lúc này trông thực sự rất buồn cười.

"Không ngờ đấy, vậy mà cậu lại là một học sinh giỏi."

Lời cảm thán này của cậu ta có vài phần là thật lòng.

Ta tự mình rút kim tiêm ra, chống tay ngồi dậy bước xuống giường.

Ước mơ thuở trước của tôi là có thể đưa mẹ cùng rời khỏi khu ổ chuột này, và việc học chính là lối thoát duy nhất.

Ta muốn trốn khỏi nơi đó bao nhiêu, thì lại càng b/án mạng học hành bấy nhiêu.

"Sau này chúng tôi sống hòa bình nhé, cậu phụ đạo cho tôi đi."

Trình Ngân chồm người lại gần, giữ ch/ặt lấy vai tôi, giọng điệu vô cùng chân thành, viên kim cương nạm trên khuyên tai bên trái lấp lánh rực rỡ.

Tôi ngẩng đầu nhìn cậu ta, nhếch mép cười lạnh: "Dựa vào cái gì?"

Không đợi cậu ta kịp phản ứng, giọng nói của tôi dứt khoát vang lên: "Tôi từ chối."

Bất kể là chung sống hòa bình, hay là học phụ đạo.

Cậu ta lập tức thu lại dáng vẻ ôn hòa xởi lởi của một thiếu niên bình thường ban nãy, hai mắt híp lại, giọng nói mang theo ý cười khiến người ta lạnh gáy:

"Hừ, rư/ợu mời không uống lại muốn uống rư/ợu ph/ạt."

Tôi đẩy cậu ta ra: "Ừ, cảm ơn cậu đã đưa tôi đến b/ệnh viện, tiền viện phí tôi sẽ trả lại cho cậu."

Quay lưng rời khỏi b/ệnh viện, tôi không thèm đoái hoài gì đến ánh mắt u ám từ phía sau lưng nữa.

Nơi cổng b/ệnh viện đỗ một chiếc xe sang, người mẹ với lớp trang điểm cầu kỳ đang ngồi ngay sau cửa kính.

Bà vẫy vẫy tay với tôi, mở cửa xe ra.

Thực ra tôi đã lâu lắm không gặp bà, bà bắt đầu trở nên bận rộn, bận đi giao lưu tiếp khách, hoặc là bận bồi đắp tình cảm với ba Cố.

"Tiểu Ngộ, thi không tồi đâu, con muốn phần thưởng gì nào?"

Chương 4:

Giọng điệu của bà vô cùng dịu dàng, thế nhưng tôi lại siết ch/ặt tay, nhìn bà chằm chằm.

Bà thở dài một hơi, đôi mắt xinh đẹp bắt đầu chực chờ rơi lệ:

"Tiểu Ngộ, mẹ rất sợ bị đuổi ra khỏi nhà, sợ phải lưu lạc không nơi nương tựa, mẹ muốn dẫn con cùng sống một cuộc đời sung sướng..."

Bà đột nhiên ôm ch/ặt lấy tôi: "Sau này, con cứ làm một học sinh bình thường là được rồi, chúng ta chỉ cần tốt nghiệp là xong... Mẹ yêu con."

Trên người bà, nồng nặc mùi tin tức tố của ba Cố.

Tôi gượng thoát khỏi cái ôm của bà, trầm giọng đáp: "Vâng, con nhớ rồi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

A cấp thấp kiểm soát A đỉnh cấp

Chương 19
Tôi là một Alpha hạng xoàng. Ấy thế mà lại làm "chó" bên cạnh một Alpha đỉnh cấp như Lí Văn Tiêu suốt ba năm trời. Ba năm sau, nhân lúc anh ta bước vào kỳ mẫn cảm, tôi đã tự tay đưa một Omega đến bên giường anh ta. Cậu Omega kia nhắn lại rằng mọi chuyện đều đi đúng hướng tôi vạch ra, cậu ta đã bị Lí Văn Tiêu đánh dấu hoàn toàn. Ngay vào khoảnh khắc tôi đang vẽ ra viễn cảnh tươi đẹp khi thoát khỏi gông cùm của Lí Văn Tiêu, thì anh ta lại đột nhiên xuất hiện. Trên người anh ta, tuyệt nhiên không có lấy một chút mùi hương của Omega kia. Chân tôi mềm nhũn, bị tin tức tố của Alpha đỉnh cấp áp chế đến mức phải quỳ rạp xuống đất cầu xin tha thứ. Vậy mà, anh ta lại thản nhiên bóp nát toàn bộ ống thuốc ức chế ngay trước mặt tôi. Anh ta một tay bịt chặt miệng tôi, đặt một nụ hôn nhẹ lên mắt tôi: "Suỵt... Giờ đã xin tha, thì sớm quá rồi đấy."
369
3 Làng Ngu Chương 11
5 Thần tôn thì sao? Chương 10
11 Kẻ Mạo Danh Chương 11
12 Sao em chỉ là Beta? Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đêm tân hôn vợ đến nhà người cũ, tôi trở thành trò cười cho cả tòa nhà, sáng hôm sau cô ấy thấy tôi ăn sáng, mẹ vợ nói một câu, cô ấy lập tức ngã quỵ xuống đất

Chương 19
“Chu Viễn, dữ liệu kho của cậu có vấn đề rồi,” anh ta cầm sổ sách, nhíu mày, “lô giấy in này, trên sổ sách ghi còn năm mươi thùng, nhưng thực tế chỉ có ba mươi thùng, thiếu mất hai mươi thùng.”
0