Cún Con

Chương 05

23/04/2026 17:58

Tôi căng thẳng bất động.

Nghe trợ lý đặc biệt báo cáo: "Trong lượng rư/ợu còn sót lại quả thật có chất lạ, nhưng thành phần chưa x/á/c định được, cần thêm thời gian."

Cố Duật Thành nhíu mày.

"Ừ" một tiếng đáp lại.

Rồi cúp máy.

Tôi chăm chú quan sát biểu cảm anh.

Đoán xem lý do đem ly rư/ợu đi giám định.

Vì không tin tên kia?

Hay thực ra... có chút tin tôi?

Nhưng Cố Duật Thành chẳng nói gì.

Mặt lạnh như tiền.

Vẫn mở báo cáo công ty ra xem.

Chỉ có điều dữ liệu có vẻ nhiều vấn đề.

Màn hình dừng ở trang hai.

Lâu lắm không cuộn xuống.

Cố Duật Thành đột nhiên quay sang nhìn cửa sổ.

Như gặp chuyện gì bực bội.

Chân mày vừa giãn lại nhíu lại.

"Ngang bướng."

Anh đột nhiên lẩm bẩm.

Tôi như thường lệ.

Ngồi trên ghế cạnh bàn làm việc.

Khẽ nói: Không ngang bướng.

Là vì khứu giác người chó rất nhạy.

Ngửi thấy mùi lạ trong rư/ợu.

Khoảnh khắc Cố Duật Thành quay đầu, ánh mắt dừng lại.

Tim tôi đ/ập thình thịch.

Lẽ nào... anh nghe thấy tôi nói?

Nhưng ngay sau đó...

Tôi phát hiện anh không nhìn tôi.

Mà nhìn quyển sách tranh trước mặt tôi.

Người chó vừa trưởng thành.

Trong đầu không có kiến thức như người bình thường.

Nhiều câu nghe hiểu, nói được.

Nhưng chữ viết không rành, càng không biết đ/á/nh vần.

Cố Duật Thành m/ua rất nhiều sách tranh.

Để tôi vừa đọc.

Vừa ngồi cùng anh làm việc.

Anh cầm lên quyển tôi thích nhất - "Dắt cún đi công viên".

Mở ra,

Thấy tên tôi viết ở trang bìa lót.

Hai chữ "Duệ Duệ" viết quá ngay ngắn.

Toát lên vẻ ngây thơ cẩn thận.

Cố Duật Thành dường như không nhận ra.

Chân mày anh chợt giãn ra.

Khóe miệng cũng nhếch lên.

Cố Duật Thành lật từng trang.

Đến đoạn kết.

Cậu chủ cuối cùng cũng dắt cún tới công viên.

Hai người vui đùa dưới ánh hoàng hôn.

Đồng thời thấy tên Cố Duật Thành tôi viết trên đầu cậu chủ.

Tôi viết ng/uệch ngoạc bên lề: "Duệ Duệ thích đi công viên."

"Nhưng, thích hơn là được đi biển cùng Cố Duật Thành."

Ngón tay Cố Duật Thành đơ cứng.

Anh nhìn câu này, khẽ đọc thành tiếng.

"Duệ Duệ... thích đi biển cùng mình hơn?"

Rồi tự nói: "Nhưng mình chưa từng dẫn em ra biển."

Ánh mắt Cố Duật Thành chợt lóe lên.

Như chợt nhớ ra điều gì.

Tôi bật dậy khỏi ghế, bước tới trước mặt anh.

Gấp gáp: "Lúc mới hóa người gặp anh, em đã nói mình là Duệ Duệ rồi!"

"Bây giờ anh tin em rồi, phải không?!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm