Tôi vội vàng đón lấy, nở nụ cười nịnh nọt tỏ lòng biết ơn.
Thiết Trụ nhìn chằm chằm vào gói bột chu sa trên tay tôi, sắc mặt nhợt nhạt thoáng chút nghi hoặc: “Ả… ả chạm vào còn chẳng sao, còn cần phải đ/ốt làm gì?”
Lão ăn mày nghiêm mặt.
“Phải đ/ốt. Chu sa gặp lửa mới phát huy tối đa công hiệu trừ m/a diệt yêu.”
“Các người bị giọng hát của ả hút mất h/ồn phách, dương khí sắp cạn. Muốn sống sót thì chỉ có cách làm theo.”
“Bằng không, đến lúc đó… người ch*t đầu tiên chính là ngươi.”
Thiết Trụ nuốt nước bọt, lần đầu tiên đề nghị ngủ riêng với tôi.
Mồ côi cha mẹ từ nhỏ, hắn rất chiều tôi. Mỗi lần lĩnh lương, hắn đều ghé nhà lão đồ tể Trương m/ua hai lạng th!t ba chỉ, tiện thể mang về cho tôi ít lòng lợn.
Mỗi lần như vậy, hắn lại tỏ ra vẻ ban ơn: “Ăn gì bổ nấy, bồi bổ cho vợ chút.”
Tôi cầu còn không được, ngũ tạng lục phủ rạn nứt của tôi quả thực cần được bồi bổ.
Nghe tiếng ngáy vọng lại từ phòng ngủ, tôi cũng đến lúc bồi bổ n/ội tạ/ng rồi.
Tôi đổ tinh khí hút được ban ngày vào chậu rửa mặt, rồi móc toàn bộ n/ội tạ/ng trong người ra ngâm vào đó. Đợi đến khi tinh khí hóa thành nước m/áu, nghĩa là n/ội tạ/ng đã hấp thu gần đủ.
Lúc mới ch*t, n/ội tạ/ng tôi đen kịt, sau chuyển thành tím đen, rồi tím thẫm.
Nhìn xem, bây giờ trong chậu đã là màu tím đỏ đẹp mắt rồi!
Đợi đến khi chuyển hẳn thành màu đỏ tươi, tôi sẽ có thể sống lại.
Trong lúc phấn khích, tôi tháo cổ họng ra, bôi mỡ x/ác lên để bảo dưỡng.
Vừa ngẩng đầu, tôi bắt gặp đôi mắt phản chiếu trên kính cửa sổ.
Tôi vội kéo ch/ặt áo, khoảnh khắc quay người, suýt nữa đã áp sát mặt Thiết Trụ.
“Cô làm gì đấy?”
Tôi muốn nói nhưng cổ họng không phát ra tiếng, đành dùng thân từ từ che khuất chậu nước.
Có lời cảnh báo của lão ăn mày, Thiết Trụ rõ ràng cảnh giác hơn hẳn.
Hắn đẩy tôi ra, thẳng bước về phía chậu nước.
Nhìn rõ thứ bên trong, gương mặt căng thẳng cùng ánh mắt dò xét của hắn như đang chờ tôi tự khai.
Đột nhiên, hắn thò tay vào chậu, bốc một nắm gan lên, đưa lên mũi ngửi.
Thừa lúc hắn không để ý, tôi vội lắp lại cổ họng.
“Lão đồ tể Trương này, toàn làm ăn bịp bợm, n/ội tạ/ng không còn tươi nữa mà vẫn b/án cho anh.”
Thiết Trụ nói xong, định bê chậu đi.
Tôi vội vàng ngăn lại.
“Không sao đâu, không sao đâu, em làm món kho là được. Mùa hè mà, th!t vốn dễ tanh, đừng vì thế mà mất hòa khí.”
“Dùng được chứ?”
“Được chứ, sao lại không được. Em sợ hỏng nên mới dậy giữa đêm ngâm qua nước m/áu thôi. Anh mau đi ngủ đi.”
Hắn gật đầu, khi quay lưng đi, mũi cứ khịt khịt như đang tìm ki/ếm mùi gì đó.
Ch*t ti/ệt, đến lúc đ/ốt cành bách rồi.
X/ác định hắn đã đi xa, tôi nhanh chóng lắp lại n/ội tạ/ng, chuẩn bị nhóm lửa.
Vừa mới châm lửa, tiếng gà gáy đầu tiên đã x/é toạc không trung.