Tình Tay Ba Ắt Có Một Cặp

Chương 17

24/10/2025 22:07

Ngoại truyện 1 - Tề Tu Viễn

Năm học kỳ hai lớp 11, do biến động trong công việc kinh doanh của bố mẹ, tôi chuyển trường đến đây.

Với tôi, học trường nào cũng chẳng khác nhau, ngày nào cũng đơn điệu như khung cảnh mùa đông tẻ nhạt này.

Nhờ thành tích xuất sắc lại hiền lành, tôi nhanh chóng được thầy cô và bạn bè yêu mến, còn được bầu làm lớp trưởng.

Ngày tháng trôi qua, buồn tẻ và lạnh lẽo.

Mùa đông năm nay dường như càng thêm khắc nghiệt.

Cuộc sống cấp ba khó tránh khỏi nhàm chán, để tạm thời thoát khỏi gánh nặng học hành, lũ học trò chúng tôi gần như cái lễ nào cũng tổ chức.

Đêm Giáng sinh, cả lớp m/ua hoa và táo tặng thầy cô, giao nhiệm vụ cho tôi - lớp trưởng mang đi.

Vừa bước khỏi cửa lớp tôi đã đ/âm sầm vào một Omega, mấy quả táo trong tay cậu ấy văng tung tóe.

"Xì, đi mà không thấy đường à!"

"Xin lỗi, cậu có sao không?"

Cậu ấy ngẩng lên, khuôn mặt xinh xắn nhăn lại, trừng mắt nhìn tôi đầy gi/ận dữ.

Tôi nhớ ra rồi, đây là Quý Chiêu lớp bên cạnh.

"Táo đều dập hết rồi, đây là loại bố tôi đặc biệt chuyển phát nhanh từ Pháp về đấy, cậu định lấy gì đền?"

Vẻ hậm hực của cậu ấy giống hệt một chú mèo xù lông, đáng yêu đến nỗi tôi bật cười.

Thấy cậu ấy trợn mắt, tôi vội vàng xuống nước dỗ dành: "Chắc tôi không đền nổi đâu, mà cũng chưa từng ăn loại táo này, táo Pháp ngon hơn sao?"

Cậu ấy hếch mép đầy tự mãn, giọng điệu dịu xuống: "Hừ, nhìn bộ dạng quê mùa của cậu kìa, mấy quả táo này cho cậu ăn vậy, nhà tôi còn nhiều. Lần sau đi đường cẩn thận đấy!"

Nói rồi cậu ấy vênh cái đuôi mèo kiêu ngạo bỏ đi.

Tôi cẩn thận lau sạch mấy quả táo cậu ấy để lại cho vào cặp. Tối đó tan học về, tình cờ thấy Quý Chiêu đang đùa nghịch với hai người khác dưới sân.

Gió bắc thổi qua, có thứ gì đó lạnh buốt rơi trên má tôi - là những bông tuyết.

Trận tuyết đầu mùa của mùa đông lạnh giá, nhìn bóng lưng Quý Chiêu, đột nhiên tôi cảm thấy cuộc sống này dường như không còn tẻ nhạt nữa.

Tôi bắt đầu đặc biệt quan tâm đến tin tức về cậu ấy, đứng ở hành lang cố ý vô tình liếc nhìn lớp học của họ. Chỉ cần nhìn thấy chú mèo kiêu ngạo ấy, cả ngày tôi đều vui vẻ.

Có thời gian, mọi người đều thích lén viết thư tình bỏ vào ngăn bàn người mình thích. Tôi cũng viết một lá thư, nhưng không gửi đi.

Bởi vì dường như Quý Chiêu đã có người thích rồi, ánh mắt cậu ấy luôn dõi theo Beta tên Giang Thước bên cạnh.

Sau này nghe nói pheromone của Alpha đó và Quý Chiêu có độ tương thích rất cao, hai người họ thật đáng gh/en tị.

Thời cấp ba trôi qua nhanh như chớp, mối tình đơn phương của tôi kết thúc trong im lặng.

Cuộc sống lại chìm vào vũng nước tù đọng.

Mùa đông năm thứ ba đại học, tôi nhặt được một chú mèo trắng đi lạc, thân hình bé nhỏ co ro trong góc. Nhìn nó, trong đầu tôi lại hiện lên hình ảnh trận tuyết đầu mùa năm lớp 11 và khuôn mặt phúng phính gi/ận dỗi của Quý Chiêu.

Tôi đem nó về nhà nuôi, đặt tên là Apple.

Nó không phụ lòng mong đợi, tính cách kiêu ngạo khó chiều y hệt Quý Chiêu. Nhưng đôi khi nó cũng chủ động đến cọ cọ vào người tôi, như đang tuyên bố chủ quyền vậy.

Trong thời gian đại học, tôi thành lập công ty riêng và tạo được chỗ đứng vững chắc. Vừa về nước, tôi đã điều tra tin tức về Quý Chiêu. Cậu ấy tiếp quản công ty của bố, gánh áp lực lớn lên ghế tổng giám đốc.

Tôi lập tức bảo trợ lý chuẩn bị hồ sơ hợp tác, định tự mình đến đàm phán. Ai ngờ vừa chuẩn bị xong tài liệu thì tin Quý thị và Thẩm thị liên hôn đã lan truyền khắp nơi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
12 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vạch trần bộ mặt giả tạo của ân nhân, vợ đòi ly hôn với tôi

Chương 16
Ngày máy bay gặp nạn, Tiền Hằng Minh đã cứu cả gia đình chúng tôi. Vợ tôi, Phó Dư Huyên, đã chuyển cho anh ta 300 triệu, tặng biệt thự và siêu xe. Anh ta không thích đọc sách, cô ấy liền quyên góp thư viện cho trường Ivy League, giúp anh ta trở thành tiến sĩ khoa Nghệ thuật tại ngôi trường danh giá hàng đầu. Cô ấy đáp ứng mọi yêu cầu của anh ta, đến mức anh ta trở nên phụ thuộc quá mức, đến độ một ngày không thấy cô ấy là đòi tự sát. Tôi khuyên Phó Dư Huyên nên mời bác sĩ tâm lý, cô ấy liền quát mắng tôi: 'Nếu không phải vì Tiền Hằng Minh biết lái máy bay, thì anh và tôi đã sớm chết rồi! Dẹp cái lòng đố kỵ hèn hạ của anh đi, anh phải cùng tôi cung phụng Tiền Hằng Minh như tổ tiên mới đúng.' Tôi nói: 'Tôi đã giúp anh ta hoàn thành luận văn tốt nghiệp, giới thiệu các mối quan hệ trong làng thời trang, dung túng cho việc anh ta đạo nhái tác phẩm của tôi để đoạt giải, cô còn muốn tôi phải làm gì nữa?' Rất nhanh, Phó Dư Huyên đã cho tôi câu trả lời: 'Tư cách đi trình diễn ở Tokyo lần này của anh phải nhường cho Tiền Hằng Minh, nếu không tôi sẽ cắt nát hộ chiếu của anh.' Tôi mỉm cười, đáp: 'Được, vậy cứ để anh ta thay tôi đi Tokyo đi.'
Sảng Văn
0