Chó không da

Chương 11

27/02/2024 10:11

Tôi không phải đứa ngốc, tôi biết rõ anh tôi chắc chắn có điều bất thường.

Tối đêm hôm đó anh ấy đã nh/ốt cả nhà tôi lại trong nhà không cho ra ngoài, có lẽ không phải vì sợ bên ngoài có thứ gì đó tiến vào nhà, mà là sợ chúng tôi đi ra ngoài, thấy được thứ không nên thấy.

Khi đó cái th* th/ể dưới sông chắc chắn vẫn chưa ch*t, mà có thể còn được giấu trong nhà tôi!

Tiếng gõ cửa đêm đó chính là tiếng cầu c/ứu của bé gái đó khi chạy ra bên ngoài!

Còn âm thanh bị kéo lê lúc sau cùng kia, chắc chắn còn có thêm một người nữa!

Nhưng anh tôi rốt cuộc có liên quan gì đến hết thảy những chuyện này, và cả thỏi vàng trong bụng Đại Hoàng nữa, chẳng lẽ cũng là của anh tôi sao?

Quá nhiều thông tin dồn dập, tôi muốn báo cảnh sát, nhưng cái chuyện đại nghĩa diệt thân này tôi vẫn không thể làm dứt khoát được.

Nhưng đó rõ ràng là một mạng người đang sống sờ sờ trước mắt!

Cả đêm tôi trằn trọc không dám ngủ, chỉ cần vừa nhắm lại tôi liền nhìn thấy đôi mắt trắng dã trong nước, giống như đôi mắt xuyên qua khe hở cửa nhìn chằm chằm vào tôi đêm đó.

Mẹ tôi ngáy khò khò vang trời, chị dâu thì ở phòng chứa củi, buổi tối tôi mang một tấm chăn tới đó, chắc hẳn mẹ con chị ấy cũng ngủ rồi.

Trong nhà rất yên tĩnh, tôi liếc mắt nhìn ra bên ngoài, rõ ràng tôi vẫn có chút mong đợi Đại Hoàng sẽ xuất hiện.

Thế nhưng lại không có, chỉ có một tràng những tiếng sột soạt từ phòng khách vang đến, tiếp sau đó là tiếng bước chân thong thả.

Tôi kiễng mũi chân đi đến cửa, nghe lén cuộc trò chuyện ở bên ngoài.

Bật lửa vang lên một tiếng “tách”, anh tôi phun ra một làn khói, giọng điệu có vẻ không kiên nhẫn.

“Chuyện này trách tao được chắc? Sao tao biết được nửa đêm nó lén chạy ra sông hả!”

“Không tìm được thỏi vàng, cảnh sát mà tìm được thì đã sớm công bố rồi!”

“Mày hỏi tao? Đó là một phần của tao, ông đây còn đang nghi ngờ liệu có phải mày nuốt riêng rồi hay không đó!”

Âm thanh càng lúc càng xa, dường như họ đã đi ra khỏi sân nhà.

Tôi tựa vào bên cửa, đầu óc tôi ong ong gần như choáng váng.

Cái ch*t của đứa bé gái kia quả nhiên có liên quan đến anh tôi.

Gi*t người? B/ắt c/óc? Lừa b/án?

Tôi không biết là loại nào, nhưng rõ ràng là bọn họ không hề biết thỏi vàng kia đã chạy đến trong bụng Đại Hoàng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0